GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 11
Chào mừng quý vị đến với website của thư viện trường THCS Quyết Thắng
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Hoi Ky Alex Ferguson - Alex Ferguson

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 10h:14' 15-03-2024
Dung lượng: 5.7 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 10h:14' 15-03-2024
Dung lượng: 5.7 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Hồi Ký Alex Ferguson
Tác giả: Alex Ferguson
Người dịch: Nguyễn Dương Hiếu - Nguyễn Nhất Duy - Đặng Nguyễn
Hiếu Trung
Nhà xuất bản Trẻ 2015
—★—
ebook©vctvegroup
19/08/2019
Dành tặng Bridget, chị gái của Cathy, người bạn tốt nhất của tôi.
LỜI CẢM ƠN
Tôi muốn cảm ơn một vài người vì sự giúp đỡ của họ trong việc hình
thành cuốn sách này.
Đầu tiên là người biên tập Roddy Bloomfield và trợ lý của anh, Kate
Miles. Kinh nghiệm phong phú cùng sự hỗ trợ nhiệt tình của Roddy là điều
may mắn lớn cho tác giả. Cùng với sự cần cù của trợ lý Kate, họ tạo thành
một nhóm làm việc tuyệt vời.
Làm việc với Paul Hayward thật sự luôn dễ dàng, thoải mái và chuyên
nghiệp. Anh giúp tôi không lan man, tập hợp các suy nghĩ của tôi và trình
bày chúng theo một cách thức khiến tôi vô cùng hài lòng.
Nhiếp ảnh gia Sean Pollock đã có một công việc hoàn hảo khi chụp rất
nhiều hình ảnh trong suốt khoảng thời gian 4 năm. Phong cách trầm lặng,
kín đáo giúp anh chụp được những bức ảnh mình muốn mà không gây khó
chịu quá mức cho người khác.
Les Dalgarno, luật sư của tôi, đã đưa ra những hướng dẫn rất hữu ích
trong suốt quá trình chuẩn bị nội dung cuốn sách. Ông vừa là nhà tư vấn
đáng tin cậy và trung thành nhất, vừa là một người bạn lớn của tôi.
Nói chung, đã có rất nhiều người dành nhiều thời gian để giúp tôi hoàn
thành cuốn hồi ký này. Tôi đánh giá cao những nỗ lực của họ, và tôi cảm
thấy có một nhóm làm việc tuyệt vời như vậy sau lưng là một niềm vui to
lớn...
LỜI CẢM ƠN VỀ MẶT HÌNH ẢNH
Tác giả và nhà xuất bản xin cảm ơn các cá nhân / tổ chức sau đây đã
cho phép sử dụng lại những hình ảnh trong cuốn sách:
Action Images, Roy Beardsworth/Offside, Simon Bellis/Reuters/Action
Images,
Jason
Cairnduff/Livepic/Action
Images,
Chris
Coleman/
Manchester United/Getty Images, Dave Hodges/Sporting Pictures/Action
Images, Ian Hodgson/Reuters/Action Images, Eddie Keogh/Reuters/Action
Images, Mark Leech/Offside, Alex Livesey/Getty Images, Clive Mason/
Getty Images, Mirrorpix, Gerry Penny/AFP/Getty Images, John Peters/
Manchester United/Getty Images, Matthew Peters/Manchester United/
Getty Images, Kai Pfaffenbach/Reuters/Action Images, Popperfoto/Getty
Images, Nick Potts/Press Association, John Powell/Liverpool FC/Getty
Images, Tom Purslow/Manchester United/Getty Images, Ben Radford/
Getty Images, Carl Recine/Livepic/Action Images, Reuters/Action Images,
Rex Features, Martin Rickett/Press Association, Matt Roberts/Offside, Neal
Simpson/Empics Sport/Press Association, SMG/Press Association, SNS
Group, Simon Stacpoole/Offside, Darren Staples/Reuters/Action Images,
Bob Thomas/Getty Images, Glyn Thomas/Offisde, John Walton/Empics
Sport/Press Association, Kirsty Wrigglesworth/Press Association.
Những hình ảnh còn lại trong sách thuộc về Sean Pollock.
LỜI GIỚI THIỆU
Từ vài năm trước đây tôi đã bắt đầu tập hợp những suy nghĩ và ghi
chép vào những lúc công việc cho phép để chuẩn bị cho cuốn sách này. Khi
viết hồi ký, dự định của tôi luôn luôn là làm sao để có được một câu
chuyện hấp dẫn đối với cả người trong và ngoài giới bóng đá.
Vì thế, mặc dù việc tôi về hưu khiến nhiều người trong giới ngạc nhiên,
tôi đã suy nghĩ về cuốn hồi ký này trong nhiều năm trước đây. Nó là sự tiếp
tục của một cuốn sách trước đó của tôi mang tựa Managing My Life (Quản
trị cuộc đời). Do đó, cuốn hồi ký này chỉ nói sơ qua về những năm tuổi trẻ
của tôi ở Glasgow và những người bạn lâu năm ở Aberdeen, còn lại đa phần
tập trung vào những năm tháng tuyệt diệu của tôi ở Manchester! Bản thân
tôi rất thích đọc sách, nên tôi cũng hào hứng muốn viết ra một cuốn sách
có thể làm sáng tỏ đôi điều bí ẩn trong công việc của tôi.
Trong suốt hành trình cuộc đời cùng bóng đá, bạn hẳn sẽ phải trải qua
những thăng trầm, thất bại và tuyệt vọng nữa. Ngay từ những ngày đầu
làm công tác huấn luyện tại Aberdeen và Manchester United, tôi đã hiểu
rằng muốn có được lòng trung thành và niềm tin từ phía các cầu thủ, bản
thân tôi phải trung thành và tin tưởng vào họ trước. Đây chính là điểm
khởi đầu cho mối dây ràng buộc và gắn kết giữa mọi người, nền tảng cho sự
phát triển của những tổ chức vĩ đại. Thực ra thì kỹ năng quan sát và chú ý
đã giúp tôi rất nhiều. Có nhiều người ít để ý đến mọi việc xung quanh,
nhưng bạn nên mở to mắt và quan sát, bạn sẽ thấy nhiều điều. Tôi đã sử
dụng kỹ năng này để nhận xét, đánh giá việc tập luyện, tâm trạng và ứng xử
của các cầu thủ.
Tất nhiên là tôi sẽ rất nhớ không khí vui nhộn trong phòng thay đồ và
cả những huấn luyện viên đối thủ. Đó là những nhân cách lớn của trường
phái huấn luyện cũ, những người đã rất nổi tiếng khi tôi đến với United
năm 1986. Người tiền nhiệm Ron Atkinson không hề tỏ thái độ cay cú khi
rời United, ngược lại vẫn dành những lời ngợi khen cho chúng tôi. Jim
Smith là một tính cách tuyệt vời, một người bạn tốt, tính hiếu khách của
ông khiến bạn khó mà về sớm trong những lần gặp mặt. Trong những dịp
như thế, khi về đến nhà thì chiếc áo sơ mi của tôi luôn dính đầy tàn thuốc
xì gà...
Ngoài ra phải kể đến HLV Coventry City, ông John Sillett “Mập”, cũng là
một người bạn quý. Tôi cũng không thể nào quên John Lyall nay đã quá cố,
người đã tận tình và không tiếc thời gian để hướng dẫn tôi trong những
ngày đầu. Với Bobby Robson, lần đầu tiên tôi gặp ông là khi CLB Aberdeen
của tôi đánh bại Ipswich tại UEFA Cup năm 1981. Khi đó Bobby đã vào tận
phòng thay đồ và bắt tay từng cầu thủ Aberdeen. Tôi sẽ không bao giờ quên
sự lịch lãm và tình bạn của ông, sự ra đi của ông sau này quả là một mất
mát lớn cho chúng tôi.
Ngoài ra còn nhiều “cựu binh” nữa, những người đã sống sót trên chiếc
ghế HLV vì họ có đạo đức nghề nghiệp rất đáng ngưỡng mộ. Đó là những
HLV John Rudge và Lennie Lawrence, hay một trong những HLV giỏi nhất
của Oldham - tôi muốn nói đến ông Mập Joe Royle. Oldham đã từng gây ra
cho chúng tôi những giờ phút thật sự khó khăn khi hai đội gặp nhau. Harry
Redknapp và Tony Pulis cũng là những nhân cách xuất sắc trong thế hệ
của tôi, còn Sam Allardyce đã trở thành một người bạn cực kỳ thân thiết.
Tôi thật may mắn có đội ngũ nhân viên tuyệt vời và hết sức trung
thành ở MU, một vài người trong số họ từng sát cánh với tôi suốt hơn 20
năm. Thư ký riêng Lyn Laffin đã làm việc với tôi đến khi tôi nghỉ hưu tại
MU và nay vẫn tiếp tục làm thư ký cho tôi ở văn phòng mới. Những người
khác có thể kể tên là Les Kershaw, Dave Bushell, Tony Whelan và Paul
McGuinness. Kath Phipps, người phụ trách lễ tân và những buổi làm việc
sau trận đấu tại Old Trafford, cũng có thâm niên 40 năm tại đây. Ngoài ra
còn có Jim Ryan (nay đã về hưu), em trai tôi Martin - người phụ trách công
tác tuyển trạch tại nước ngoài trong suốt 17 năm (một công việc cực khó!),
và Brian McClair nữa...
Tôi cũng luôn nhớ Norman Davies, người phụ trách trang phục của
CLB - anh là người bạn trung thành, một con người tuyệt vời. Anh vừa qua
đời mấy năm trước đây. Người thay thế anh, Albert Morgan, cũng là một
nhân cách lớn, luôn trung thành với Man United. Rồi còn phải kế đến
những nhân viên như bác sĩ Steve McNally, người phụ trách vật lý trị liệu
Rob Swire và chuyên viên Tony Strudwick cùng đội ngũ các nhà khoa học
thể thao, những nhân viên giặt ủi và nấu bếp, những nhân viên văn phòng
như John Alexander, Anne Wylie và nhiều người khác nữa... Kế đến là Jim
Lawlor và đội ngũ tuyển trạch viên, huấn luyện viên thủ môn Eric Steele;
nhóm phân tích kỹ thuật qua video của Simon Wells và Steve Brown; đội
ngũ nhân viên hỗ trợ tại sân thi đấu, dẫn dắt bởi Joe Pemberton và Tony
Sinclair; những nhân viên chăm chỉ ở đội bảo trì: Stuart, Graham và Tony.
Có thể tôi quên tên một vài người, nhưng chắc chắn mọi người đều hiểu
rằng tôi tôn trọng và đánh giá cao tất cả trong số họ.
Các trợ lý và huấn luyện viên đã hỗ trợ tôi rất nhiều tại Manchester
United. Đó là Archie Knox - một đồng minh thực sự trong những ngày đầu,
rồi Brian Kidd, Nobby Stiles, và Eric Harrison - một HLV tuyệt vời của đội
trẻ MU. Steve McClaren là một HLV tràn đầy năng lượng và ý tưởng mới.
Carlos Queiroz và René Meulensteen cũng là những HLV xuất sắc, còn trợ
lý Mick Phelan là con người thuần túy bóng đá, rất cẩn trọng và khôn khéo.
Nền móng cho sự nghiệp lâu dài của tôi tại MU được xây dựng bởi
Bobby Charlton và Martin Edwards. Món quà lớn nhất tôi nhận được từ họ
là thời gian cùng nhau xây dựng một câu lạc bộ bóng đá MU, chứ không
chỉ đơn thuần xây dựng một đội hình thi đấu mà thôi. Sự hỗ trợ của họ
được tiếp nối bởi David Gill, người mà tôi có một quan hệ cộng tác hết sức
tốt đẹp trong suốt hơn một thập kỷ cuối cùng tại United.
Có rất nhiều điều tôi muốn kể lại trong cuốn sách này. Tôi hy vọng các
bạn sẽ vui thích khi cùng tôi đi lại từng bước, từng bước một trong hành
trình đó.
MỞ ÐẦU
Gần ba thập kỷ đã trôi qua kể từ ngày tôi bước ra sân Old Trafford trong
trận đầu tiên trên cương vị HLV trưởng MU với cảm giác hồi hộp và lạ lẫm.
Đứng ở vòng tròn giữa sân, tôi vẫy tay chào khán giả trên khán đài
Stretford End và được giới thiệu là tân HLV trưởng của Manchester United.
Hôm nay, tôi cũng bước ra sân vận động ấy, tràn đầy tự tin, để nói lời chia
tay.
Sự kiểm soát mà tôi có được ở Manchester United trong vai trò HLV
trưởng là một đặc quyền mà rất ít người đồng nhiệm nào khác may mắn có
được. Mùa thu 1986, khi từ Aberdeen đến Manchester, tuy tôi hoàn toàn tự
tin vào năng lực của bản thân, tôi vẫn không thể nào hình dung được mọi
chuyện sau này lại diễn ra như thế.
Sau khi chia tay CLB vào tháng 5-2013, thời khắc quyết định trong sự
nghiệp huấn luyện tại Manchester như tràn về trong trí óc tôi. Đó là trận
đấu vòng 3 cúp FA gặp Nottingham Forest vào tháng 1-1990, trận đấu mà
bàn thắng của Mark Robins đã đưa MU đi tiếp, khi mà vị trí HLV trưởng
của tôi đang lung lay dữ dội khi MU không thắng nổi trận nào trong cả
tháng trước đó, và những thất bại đang làm xói mòn cả sự tự tin của chính
tôi.
Nếu không đoạt được cúp FA sau chiến thắng trong trận chung kết
trước Crystal Palace gần 4 năm sau khi nắm đội, có lẽ những nghi ngờ về sự
phù hợp của tôi với ghế HLV trưởng MU sẽ không thể bị dập tắt. Không bao
giờ tôi biết mình đã gần với việc bị sa thải tới mức nào, vì quyết định đó
chưa từng được Ban Giám đốc MU bàn đến. Nhưng nếu không có chiến
thắng cúp FA tại sân Wembley năm đó, đám đông cổ động viên có thể thất
vọng cùng cực và gây ảnh hưởng lên quyết định của CLB.
Bobby Charlton luôn phản đối mọi ý tưởng về việc sa thải tôi. Ông hiểu
rõ những việc tôi làm, từ việc phát triển cầu thủ trẻ, những mảnh ghép và
điều chỉnh trong đội hình mà tôi thực hiện, cũng như thời gian tôi dành
riêng để cải tiến cách vận hành đội bóng tại ManU. Chủ tịch Martin
Edwards cũng thấu hiểu những điều này, đó là lý do tại sao hai vị này có đủ
dũng khí sát cánh với tôi ngay cả trong những giai đoạn khó khăn nhất của
tôi trên cương vị HLV trưởng. Hẳn là Martin đã từng nhận được vô số
những lá thư giận dữ yêu cầu sa thải tôi.
Chiến thắng tại cúp FA năm 1990 đã tiếp thêm sinh lực cho
Manchester United, đồng thời làm tôi vững tin rằng đây là một đội bóng
thực sự tốt, một đội bóng có thể giành được các danh hiệu. Chiến thắng
này mở đường cho những ngày tươi đẹp sau đó. Nhưng ngay buổi sáng
hôm sau trận chung kết, một tờ báo đã viết như sau: “OK, anh đã chứng
minh được anh có thể giành cúp FA cho Manchester United. Xong. Giờ thì
mời anh quay lại Scotland giùm!”. Tôi không bao giờ quên được bài báo đó.
một
NHỮNG SUY NGẪM
Nếu cần có một kết quả trận đấu cụ thể để tiêu biểu cho mọi thứ về
Manchester United thì với tôi đó chính là trận đấu cuối cùng - trận đấu
thứ 1.500 tôi cầm quân tại đây. Đó là trận hòa 5-5 giữa chúng tôi và West
Bromwich Albion: một trận bóng điên cuồng, tuyệt vời, đầy đam mê và vô
cùng kỳ lạ.
Nếu bạn đang trên đường đến sân xem MU thi đấu, bạn sẽ được thưởng
thức những bàn thắng và cả những kịch tính trên sân cỏ. Trái tim bạn sẽ
được thử thách ra trò! Hôm đó tôi chẳng thể than phiền gì khi chúng tôi
đánh mất lợi thế dẫn bàn 5-2 trước West Brom chỉ trong vòng... 9 phút. Tôi
vẫn có những cử chỉ thể hiện sự thất vọng như thường lệ, nhưng các cầu
thủ đều hiểu rõ điều đó. Tôi nói với họ, “Cám ơn, các chàng trai. Các anh đã
dành cho tôi một buổi chia tay tuyệt vời đến điên cuồng...”
David Moyes đã được chọn là người kế nghiệp tôi tại MU, và khi ngồi
trong phòng thay đồ sau trận đấu, Ryan Giggs đã pha trò, “Ối, David Moyes
vừa từ chức rồi đó...”
Bất chấp những yếu kém trong phòng ngự tại trận đấu chia tay đó, tôi
vẫn thấy tự hào và nhẹ nhõm khi trao lại đội ngũ cầu thủ và nhân viên đầy
tài năng tại MU vào tay David. Công việc của tôi thế là xong. Gia đình tôi
cũng đang ở đó, trên khán đài Regis tại sân nhà của West Brom, và một
cuộc đời mới đang mở ra trước mắt tôi...
Và đó chỉ là một ngày trong số bao ngày với MU, những ngày trôi qua
như một giấc mơ. Trong buổi chia tay đó, West Brom tổ chức thật long
trọng và quan tâm đến tôi một cách vô cùng đặc biệt. Sau đó họ còn tặng
tôi bản danh sách thi đấu (team sheet) hôm đó, với chữ ký của cầu thủ hai
bên. Gần như cả gia đình tôi đều có mặt: ba con trai, tám đứa cháu, và một
hai người bạn thân. Sự hiện diện của họ là niềm vui cho tôi, và cũng thật
tuyệt vời khi tất cả chúng tôi được trải qua màn cuối cùng này bên nhau.
Rồi cả gia đình tôi cùng nhau bước ra.
Khi bước xuống xe buýt bên ngoài sân vận động của West Brom, ý định
của tôi là hưởng thụ trọn vẹn từng khoảnh khắc sắp diễn ra. Việc ra đi
không khó khăn với tôi, vì tôi biết đã đến lúc phải làm như vậy. Đêm trước
trận đấu, các cầu thủ tuyên bố sẽ có một màn trình diễn để đánh dấu sự về
hưu của huấn luyện viên. Món quà quý giá nhất của họ là một chiếc đồng
hồ Rolex năm 1941, năm sinh của tôi. Giờ trên đồng hồ cũng được cài đặt
vào đúng 3 giờ 3 phút chiều, chính là thời gian mà tôi ra đời ngày 31-12-1941
tại Glasgow. Họ cũng tặng tôi một album hình tóm tắt lại toàn bộ những
ngày với MU của tôi, với hình của các cháu tôi cùng gia đình ngay trang
giữa. Rio Ferdinand, người rất mê đồng hồ, là tác giả chính của ý tưởng về
các món quà cho tôi.
Sau khi trao quà và những tràng vỗ tay vang dội khắp phòng, tôi chợt
để ý thấy một nét gì đó là lạ trên gương mặt một số cầu thủ. Đây là thời
khắc mà vài cầu thủ rõ ràng không biết xử trí ra sao, vì họ đã luôn có tôi ở
bên cạnh, với một số người thì thời gian này đã lên tới 20 năm. Tôi có thể
thấy những vẻ mặt trống rỗng và ngơ ngác của họ, những vẻ mặt như muốn
hỏi “rồi mọi chuyện tới đây sẽ ra sao?”. Một số cầu thủ MU chưa từng làm
việc dưới quyền huấn luyện của bất kỳ ai khác ngoài tôi.
Nhưng vẫn còn một trận đấu dưới quyền cầm quân của tôi, và tôi muốn
nó phải diễn ra hoàn hảo. Sau nửa giờ thi đấu chúng tôi đã dẫn 3-0, nhưng
rõ ràng đối thủ West Brom không hề muốn tôi có một buổi chia tay êm ả
chút nào. Bàn thắng đầu tiên của MU trong thời kỳ tôi làm HLV được ghi
bởi John Sivebaek ngày 22-11-1986, và bàn thắng cuối cùng do Javier
Hernández ghi ngày hôm đó, 19-5-2013. Trong trận đấu với West Brom, khi
dẫn 5-2 thì MU hoàn toàn có thể kết thúc với thắng lợi lên tới 20-2; nhưng
khi bị gỡ hòa 5-5 thì có cảm giác chúng tôi có thể bị thua ngược với tỷ số... 520! Về mặt phòng thủ, chúng tôi chơi thật hỗn loạn: West Brom ghi ba bàn
liền trong vòng có 5 phút, với Romelu Lukaku lập được một hat-trick.
Bất chấp việc liên tục thủng lưới vào cuối trận, không khí trong pḥòng
thay đồ sau trận đấu là khá nhẹ nhàng. Sau tiếng còi chung cuộc, toàn đội
ở lại sân và vẫy tay chào các khán giả trên khu vực khán đài dành cho các
cổ động viên của MU. Giggs đẩy tôi ra phía trước và toàn đội đứng ngay
sau. Tôi đứng đó giữa một rừng những gương mặt hạnh phúc. Các fan của
MU đã ca hát, hò hét và nhảy múa suốt cả ngày. Tôi muốn đội nhà thắng 52 hơn, nhưng kết quả hòa 5-5 cũng không phải là một cái kết quá tệ. Đây là
trận hòa 5-5 đầu tiên trong lịch sử Premier League cũng như trong cả sự
nghiệp của tôi: 90 phút cuối cùng đó đã thành một phần của lịch sử.
Trở về Manchester, một tá những bưu phẩm đã được gửi tới văn phòng
của tôi. Real Madrid đã gửi một món quà tuyệt đẹp: mô hình bằng bạc của
đài phun nước La Plaza de Cibeles ở Madrid, nơi họ tổ chức những buổi
mừng công, cùng với một bức thư dễ thương từ Florentino Pérez, chủ tịch
của Real. Một món quà khác đến từ câu lạc bộ Ajax và một từ Edwin van
Der Sar. Thư ký của tôi, Lyn, đã phải làm việc với hàng đống thư từ.
Trong trận đấu trên sân nhà gặp Swansea City cuối tuần trước đó, trận
cuối của tôi ở Old Trafford, tôi không biết mình nên kỳ vọng điều gì, ngoài
việc bảo vệ danh dự của đội bóng. Lúc đó chúng tôi đang ở cuối một tuần
căng thẳng khi phải thông báo cho gia đình, bạn bè, các cầu thủ và nhân
viên việc tôi đã lựa chọn bước sang một trang mới trong cuộc đời của mình.
Những ý nghĩ khiến tôi có quyết định về hưu xuất hiện vào mùa đông
năm 2012. Vào khoảng thời gian Giáng sinh ý nghĩ đó trở nên rõ ràng và
mạnh mẽ hơn trong đầu tôi, “Mình phải về hưu thôi.”
“Sao anh lại quyết định như vậy?” Cathy hỏi.
“Mùa giải trước MU để tuột mất danh hiệu trong trận đấu cuối cùng.
Anh không thể chịu được điều đó thêm lần nào nữa,” tôi trả lời. “Anh chỉ
hy vọng có thể giành được chức vô địch Premier League lần này và vào đến
trận chung kết Champions League hay Cúp FA. Đó sẽ là kết thúc tuyệt vời
nhất.”
Lúc đó, vợ tôi Cathy vừa mất đi người chị Bridget vào tháng Mười và
đang cố gắng lấy lại thăng bằng trong cuộc sống. Cathy nhanh chóng đồng
ý rằng đó là lựa chọn đúng đắn. Cathy nghĩ rằng nếu tôi muốn thử làm gì
đó khác trong cuộc sống thì điều đó nghĩa là tôi vẫn còn chưa già! Theo hợp
đồng, tôi có nghĩa vụ phải thông báo cho câu lạc bộ chậm nhất là ngày 31-3
nếu tôi nghỉ hưu vào mùa hè năm đó.
Đột nhiên David Gill gọi cho tôi vào một ngày Chủ nhật trong tháng
Hai và hỏi xem ông ấy có thể đến nhà gặp tôi hay không. Một chiều Chủ
nhật? Tôi nói ngay với vợ, “Anh cá là ông ta đến để báo tin ông ta từ chức
Giám đốc điều hành.” Còn vợ tôi thì bảo, “Vâng, đúng là như vậy, hoặc là...
chính anh sắp bị sa thải.” Và đúng như thế, David cho tôi biết ông sẽ nghỉ
hưu vào cuối mùa giải. “Quái quỷ thật, David,” tôi thốt lên, rồi cũng thông
báo về quyết định tương tự của tôi.
Trong những ngày sau đó, David gọi cho tôi bảo tôi chờ cuộc gọi từ nhà
Glazer. Khi ông chủ Joel Glazer gọi điện, tôi giải thích rõ ràng rằng quyết
định của tôi không dính dáng gì đến việc David không còn điều hành ở
United nữa. Tôi đã có quyết định của mình từ dịp Giáng sinh năm ngoái,
tôi nói với Joel như vậy. Tôi trình bày các lý do: Chị gái của Cathy qua đời
vào tháng Mười đã thay đổi cuộc sống của chúng tôi, riêng Cathy cảm thấy
rất cô đơn. Joel hiểu điều đó. Chúng tôi đồng ý gặp nhau ở New York, tại đó
ông ấy đã cố gắng thuyết phục tôi không về hưu. Tôi nói rằng tôi rất cảm
kích những nỗ lực của ông, và cám ơn sự ủng hộ của ông. Joel cũng thể
hiện sự biết ơn đối với tất cả những cống hiến trong công việc của tôi.
Cảm thấy không thể thay đổi suy nghĩ của tôi, buổi thảo luận chuyển
sang vấn đề ai sẽ là người thay thế tôi. Về điểm này thì chúng tôi đã có sự
nhất trí: người kế nhiệm tôi sẽ là David Moyes.
David Moyes tới gặp chúng tôi để bàn về thời gian ông ta có thể tham
gia MU. Một điều rất quan trọng đối với nhà Glazer là sau khi có thông tin
chính thức về việc tôi nghỉ hưu, CLB thông báo sớm về HLV kế nhiệm,
không để khoảng thời gian kéo dài cho những đồn đại và phỏng đoán của
dư luận.
Rất nhiều người Scotland mang trong mình một ý chí mạnh mẽ. Dân
Scotland rời quê hương chỉ vì một lý do, đó là để gặt hái được thành công.
Không phải để chạy trốn quá khứ, mà họ ra đi để bản thân họ thành công
hơn. Bạn có thể thấy điều này khắp thế giới, đặc biệt là ở Mỹ và Canada. Rời
bỏ mảnh đất quê hương sẽ mang lại một giải pháp chắc chắn. Đó không
phải là một lớp mặt nạ, đó là quyết tâm hoàn thành những mục tiêu. Sự
khắc khổ của người Scotland mà người ta hay nói tới đôi lúc cũng đúng với
tôi.
Những người Scotland ở nước ngoài không thiếu khiếu hài hước. David
Moyes không thiếu tài dí dỏm. Mặc dù vậy, trong công việc, những người
Scotland rất nghiêm túc với lao động của mình, một phẩm chất vô giá.
Người ta thường nói với tôi, “Tôi chưa bao giờ thấy anh cười suốt trận đấu.”
Tôi trả lời, “Tôi không ở đó để cười đùa, tôi ở đó để giành chiến thắng trận
đấu.”
David cũng có một số nét tính cách như vậy. Tôi có biết về gia đình của
ông: cha ông ta là một huấn luyện viên tại Drumchapel, nơi tôi thi đấu khi
còn trẻ, ông cũng tên là David Moyers. Đó là một gia đình có nề nếp và
truyền thống. Tôi không nói đó là lý do để bổ nhiệm một ai đó, nhưng rõ
ràng chúng ta muốn thấy những người có nguồn gốc gia đình tốt ở những
vị trí cao như vậy. Tôi rời Drumchapel vào năm 1957 khi David Moyes (cha)
vẫn còn là một chàng trai trẻ, vì vậy tuy không làm việc trực tiếp với nhau
lâu, nhưng tôi biết về họ.
Nhà Glazer thích David. Họ ngay lập tức có ấn tượng tốt với ông, trước
tiên vì David là một người ăn ngay nói thẳng. Thẳng thắn về bản thân
mình là một đức tính tốt. Ngoài ra, tôi sẽ không hề can dự vào công việc
của David sau này. Sau 27 năm làm huấn luyện viên, sao tôi còn muốn tiếp
tục dính dáng đến công việc này nữa? Đây là lúc tôi bỏ lại cuộc sống đó ở
phía sau. David cũng sẽ không gặp vấn đề gì với việc nắm bắt những truyền
thống của MU. Ông là người giỏi trong việc đánh giá các tài năng và đã
cống hiến thứ bóng đá tuyệt diệu tại Everton khi có cơ hội ký hợp đồng với
một lứa cầu thủ đẳng cấp hơn.
Tôi đã tự nhủ sẽ không có điều gì phải hối tiếc về quyết định nghỉ hưu.
Điều đó sẽ không thay đổi. Ở lứa tuổi bảy mươi, sức khỏe và tinh thần của
bạn rất dễ xuống dốc nhanh chóng. Tuy nhiên, tôi lại rất bận rộn kể từ thời
điểm về hưu, với nhiều dự án tại Mỹ và những nơi khác. Không có nguy cơ
nào đối với việc tôi rơi vào tình trạng thất nghiệp, vì tôi vẫn tìm kiếm
những thách thức mới.
Một trong những khó khăn lớn nhất trong những ngày trước và sau
thời điểm quyết định về hưu của tôi được thông báo, là nói chuyện này với
các nhân viên tại Carrington, sân tập của chúng tôi. Tôi nhớ rất cụ thể
mình đã nhắc đến những thay đổi trong cuộc sống của tôi và sự qua đời
của chị gái Cathy, và nhận thấy một sự cảm thông chân thành từ mọi
người. Điều đó thực sự đã vượt qua những rào cản của tôi, khiến tôi cảm
thấy rất xúc động.
Những tin đồn bắt đầu xuất hiện vào ngày trước khi có thông báo
chính thức. Thời điểm đó tôi thậm chí còn chưa báo tin cho em trai tôi
Martin nữa! Thật khó để kiểm soát những tin đồn đó, đặc biệt là từ cách
nhìn của Sàn Giao dịch Chứng khoán New York, vì vậy một phần tin tức rò
rỉ ra đã làm tổn thương mối quan hệ giữa tôi và một số người tôi muốn nói
riêng chuyện này.
Vào sáng thứ Tư, ngày 8-5, mọi nhân viên đều có mặt trong phòng phân
tích video, đội ngũ nhân viên chính ở căn tin và các cầu thủ ở trong phòng
thay đồ. Tôi bước vào phòng thay đồ để thông báo với đội rằng thông tin
chính thức đã được đăng trên website của câu lạc bộ.
Không ai được phép dùng điện thoại di động. Tôi không muốn bất cứ ai
nói về tin tức này trước khi tôi có cơ hội nói với mọi người trên sân tập.
Mặc dù vậy, thông qua những tin đồn, họ có lẽ cũng đã biết điều gì đó quan
trọng sắp xảy ra.
Tôi nói với các cầu thủ, “Tôi hy vọng tôi không làm ai thất vọng, bởi có
thể các bạn từng quyết định tham gia vào CLB này vì nghĩ rằng tôi còn ở
đây.” Ví dụ, chúng tôi từng nói với Robin van Persie và Shinji Kagawa rằng
tôi sẽ không về hưu sớm, và điều đó thực sự đúng vào thời điểm đó.
“Mọi thứ đã thay đổi,” tôi tiếp tục. “Sự qua đời của chị gái vợ tôi là một
biến cố rất đau buồn. Và bản thân tôi cũng muốn ra đi ở vị thế là người
chiến thắng. Và tôi đang ra đi đúng với vị thế như vậy.”
Có thể nhận ra sự sửng sốt trên gương mặt của họ. “Hãy đi xem và tận
hưởng cuộc đua ngựa hôm nay nhé các chàng trai,” tôi nói. “Hẹn gặp mọi
người vào ngày thứ Năm.” Tôi đã cho các cầu thủ nghỉ vào chiều thứ Tư để
đến Chester. Và mọi người đều biết điều đó. Đó là một phần trong kế
hoạch: tôi không muốn mọi người nghĩ rằng các cầu thủ vô cảm khi đến
xem đua ngựa ở Chester vào ngày mà HLV trưởng thông báo việc về hưu
của mình, do đó tôi đã thông báo rộng rãi cả tuần trước đó rằng họ sẽ được
đi xem đua ngựa.
Sau đó tôi đi lên lầu gặp đội ngũ nhân viên và thông báo với họ. Tất cả
họ vỗ tay, một hai người thậm chí còn pha trò, “Thật vui khi thoát khỏi sếp,
sếp ạ!”
Trong hai nhóm chính được thông báo, các cầu thủ tỏ ra sợ hãi hơn.
Trong những tình huống như vậy ngay lập tức các câu hỏi sẽ lấp đầy tâm
trí của họ, “Liệu huấn luyện viên mới có thích mình? Liệu mình có còn ở
đây mùa giải tới?” Tương tự, các huấn luyện viên có thể sẽ nghĩ, “Đây có thể
là dấu chấm hết đối với mình.” Thời gian sau đó là khoảng thời gian để tôi
rút lui khỏi những thứ liên quan đến việc thông báo, giải thích về quyết
định này và sắp xếp lại những suy nghĩ của mình.
Tôi đã quyết định trước là sẽ về thẳng nhà vì tôi biết sẽ có một cơn địa
chấn trong giới truyền thông. Tôi không muốn rời sân Carrington mà phải
đi qua một đám đông phóng viên cùng những ánh đèn flash.
Về đến nhà, tôi khóa cửa ở trong phòng một mình. Jason, luật sư của
tôi và Lyn liên tục nhắn tin lúc thông báo được công bố. Lyn đã nhắn tin
cho tôi liên tục trong 15 phút. Nghe nói 38 tờ báo trên thế giới đã đưa tin
này lên trang nhất, bao gồm cả tờ New York Times. Vài tờ báo tại Anh đăng
hẳn những phần phụ trương về đề tài này, dài 10-12 trang.
Rõ ràng báo chí đã quá quan tâm đến đề tài này. Tôi đã nhiều lần cãi
nhau với các phóng viên suốt nhiều năm, nhưng tôi chưa bao giờ giữ trong
lòng mối thù hận nào cả. Tôi biết các phóng viên phải chịu rất nhiều áp
lực. Họ phải cố gắng đánh bại các phương tiện truyền thông khác như
truyền hình, mạng Internet, Facebook, Twitter v.v..., ngoài ra còn phải chịu
sức ép từ ban biên tập luôn hối thúc họ từ phía trên. Đó là một nghề đầy
khó khăn.
Việc tin tức đó được báo chí đăng và bình luận tràn lan cũng cho thấy
giới truyền thông không hề có ác cảm nào với tôi, dù chúng tôi đã có nhiều
xung đột. Họ công nhận giá trị sự nghiệp của tôi và những gì tôi từng mang
tới các cuộc họp báo. Họ thậm chí còn làm một món quà: bánh kem với
một chiếc máy sấy tóc ở trên, cộng thêm một chai rượu ngon. Một món quà
rất đáng nhận!
Trong trận đấu gặp Swansea loa của sân vận động chơi bài 'My Way'
của Sinatra và 'Unforgettable' của Nat King Cole. MU đã thắng trận đấu
theo cách mà chúng tôi từng làm rất nhiều lần qua 895 trận đấu mà chúng
tôi giành chiến thắng: một bàn thắng muộn vào phút thứ 87 của Rio
Ferdinand.
Bài phát biểu của tôi trên sân vận động hoàn toàn không được chuẩn bị
trước, tôi không có kịch bản nào cả. Tất cả những gì tôi biết là: tôi sẽ không
khen ngợi bất kỳ một cá nhân nào cả, dù là những giám đốc điều hành,
những người ủng hộ đội bóng hay các cầu thủ. Tôi sẽ chỉ nói về câu lạc bộ
bóng đá Manchester United.
Trong bài phát biểu, tôi thuyết phục các cổ động viên ủng hộ huấn
luyện viên trưởng mới, David Moyes. “Xin các bạn nhớ rằng chúng ta đã
từng trải qua những khoảng thời gian tồi tệ ở đây,” tôi nói qua loa phóng
thanh. “Khi đó, câu lạc bộ đã luôn ủng hộ tôi. Đội ngũ huấn luyện, các nhân
viên và cầu thủ đều đã ủng hộ tôi. Vì vậy việc của các bạn bây giờ là hãy ủng
hộ, hãy luôn sát cánh với huấn luyện viên trưởng mới của chúng ta. Điều
đó rất quan trọng.”
Nếu tôi không nhắc đến David, người ta sẽ thắc mắc, “Chuyện đó là
như thế nào vậy, có đúng Ferguson muốn Moyes kế nhiệm ông ta hay
không?” Chúng tôi cần phải thể hiện sự ủng hộ vô điều kiện cho David.
Câu lạc bộ phải tiếp tục chiến thắng. Đó là điều mong ước chung của tất cả
chúng tôi. Giờ đây, là một giám đốc điều hành của câu lạc bộ, tôi mong
muốn MU tiếp tục thành công như bất kỳ người nào khác. Và từ nay tôi có
thể thưởng thức các trận đấu theo cái cách mà Bobby Charlton đã làm từ
khi ông ấy nghỉ hưu. Hãy nhìn Bobby sau một trận thắng của MU, bạn sẽ
thấy đôi mắt của ông rực sáng, ông liên tục xoa hai bàn tay của mình: ông
đam mê cảm giác đó! Và tôi, tôi cũng muốn điều tương tự. Tôi muốn có thể
tham dự các trận đấu ở châu Âu và nói với mọi người: tôi tự hào về đội
bóng này, đây là một câu lạc bộ vĩ đại.
Trong bài phát biểu, tôi cũng nhắc tới Paul Scholes. Tôi biết cậu ta
không thích được vinh danh như vậy, nhưng tôi không thể kìm lòng mình
được. Paul cũng sẽ giải nghệ. Tôi cũng cầu chúc cho Darren Fletcher gặp
được những điều tốt đẹp nhất trong quá trình hồi phục căn bệnh về ruột
kết, căn bệnh rất hiếm người mắc phải.
Vài ngày sau đó tại một sân bay, một anh chàng tiến tới trước mặt tôi
với một phong bì và nói, “Tôi có cái này định gửi cho ông.” Đó là một bài
viết từ một tờ báo ở Ireland nói rằng tôi đã rời câu lạc bộ đúng theo cái
cách mà tôi quản lý nó: quyền lực thuộc về tôi, theo những điều kiện mà
tôi đặt ra. Tức là “đúng kiểu Ferguson”, tác giả bài báo viết như vậy. Tôi rất
thích bài báo đó. Đó là cách làm việc của tôi trong khoảng thời gian đương
nhiệm ở United, và tôi tự hào khi thấy điều đó được mô tả đúng như vậy.
Khi tôi rời khỏi Manchester United, David đã mang về 3 trợ lý riêng của
ông - Steve Round, Chris Woods và Jimmy Lumsden. Ông ấy cũng chọn
Ryan Giggs và Phil Neville, điều này đồng nghĩa với việc René
Meulensteen, Mick Phelan và Eric Steele mất việc. Đó là lựa chọn của
David. Tôi nói với David rằng tôi sẽ vui nếu ông có thể giữ lại các nhân viên
của tôi, nhưng tôi không có quyền can thiệp hay ngăn cản việc ông mang
theo những trợ lý riêng của mình.
Jimmy Lumsden đã làm việc với David một thời gian dài. Tôi biết ông
ta từ hồi tôi còn ở Glasgow. Quê Jimmy chỉ cách chỗ tôi khoảng một dặm, ở
khu vực liền kề với Govan. Ông là một người nhỏ nhắn và là một cầu thủ
giỏi. Thật đáng thất vọng khi những người giỏi mất việc, nhưng trong bóng
đá điều này vẫn hay xảy ra. Nhưng chuyện đó đã được xử lý tốt đẹp. Tôi đã
nói với ba người bọn họ rằng tôi rất tiếc khi thấy họ không ở lại câu lạc bộ
nữa. Mick, người đã làm cùng tôi 20 năm, nói rằng tôi không việc gì phải
xin lỗi, và cảm ơn tôi vì cả quãng thời gian tuyệt vời mà chúng tôi đã chia
sẻ cùng nhau.
Khi nhìn lại, tôi không chỉ tập trung vào những chiến thắng mà còn có
cả những thất bại. Tôi đã thua 3 trận chung kết Cúp FA trước Everton,
Arsenal và Chelsea. Tôi đã thua những trận chung kết Cúp Liên đoàn khi
gặp Sheffield Wednesday, Aston Villa và Liverpool. Và hai trận chung kết
Champions League trước Barcelona nữa. Một trong những điều góp phần
tạo nên Manchester United chính là sự trở lạ...
Tác giả: Alex Ferguson
Người dịch: Nguyễn Dương Hiếu - Nguyễn Nhất Duy - Đặng Nguyễn
Hiếu Trung
Nhà xuất bản Trẻ 2015
—★—
ebook©vctvegroup
19/08/2019
Dành tặng Bridget, chị gái của Cathy, người bạn tốt nhất của tôi.
LỜI CẢM ƠN
Tôi muốn cảm ơn một vài người vì sự giúp đỡ của họ trong việc hình
thành cuốn sách này.
Đầu tiên là người biên tập Roddy Bloomfield và trợ lý của anh, Kate
Miles. Kinh nghiệm phong phú cùng sự hỗ trợ nhiệt tình của Roddy là điều
may mắn lớn cho tác giả. Cùng với sự cần cù của trợ lý Kate, họ tạo thành
một nhóm làm việc tuyệt vời.
Làm việc với Paul Hayward thật sự luôn dễ dàng, thoải mái và chuyên
nghiệp. Anh giúp tôi không lan man, tập hợp các suy nghĩ của tôi và trình
bày chúng theo một cách thức khiến tôi vô cùng hài lòng.
Nhiếp ảnh gia Sean Pollock đã có một công việc hoàn hảo khi chụp rất
nhiều hình ảnh trong suốt khoảng thời gian 4 năm. Phong cách trầm lặng,
kín đáo giúp anh chụp được những bức ảnh mình muốn mà không gây khó
chịu quá mức cho người khác.
Les Dalgarno, luật sư của tôi, đã đưa ra những hướng dẫn rất hữu ích
trong suốt quá trình chuẩn bị nội dung cuốn sách. Ông vừa là nhà tư vấn
đáng tin cậy và trung thành nhất, vừa là một người bạn lớn của tôi.
Nói chung, đã có rất nhiều người dành nhiều thời gian để giúp tôi hoàn
thành cuốn hồi ký này. Tôi đánh giá cao những nỗ lực của họ, và tôi cảm
thấy có một nhóm làm việc tuyệt vời như vậy sau lưng là một niềm vui to
lớn...
LỜI CẢM ƠN VỀ MẶT HÌNH ẢNH
Tác giả và nhà xuất bản xin cảm ơn các cá nhân / tổ chức sau đây đã
cho phép sử dụng lại những hình ảnh trong cuốn sách:
Action Images, Roy Beardsworth/Offside, Simon Bellis/Reuters/Action
Images,
Jason
Cairnduff/Livepic/Action
Images,
Chris
Coleman/
Manchester United/Getty Images, Dave Hodges/Sporting Pictures/Action
Images, Ian Hodgson/Reuters/Action Images, Eddie Keogh/Reuters/Action
Images, Mark Leech/Offside, Alex Livesey/Getty Images, Clive Mason/
Getty Images, Mirrorpix, Gerry Penny/AFP/Getty Images, John Peters/
Manchester United/Getty Images, Matthew Peters/Manchester United/
Getty Images, Kai Pfaffenbach/Reuters/Action Images, Popperfoto/Getty
Images, Nick Potts/Press Association, John Powell/Liverpool FC/Getty
Images, Tom Purslow/Manchester United/Getty Images, Ben Radford/
Getty Images, Carl Recine/Livepic/Action Images, Reuters/Action Images,
Rex Features, Martin Rickett/Press Association, Matt Roberts/Offside, Neal
Simpson/Empics Sport/Press Association, SMG/Press Association, SNS
Group, Simon Stacpoole/Offside, Darren Staples/Reuters/Action Images,
Bob Thomas/Getty Images, Glyn Thomas/Offisde, John Walton/Empics
Sport/Press Association, Kirsty Wrigglesworth/Press Association.
Những hình ảnh còn lại trong sách thuộc về Sean Pollock.
LỜI GIỚI THIỆU
Từ vài năm trước đây tôi đã bắt đầu tập hợp những suy nghĩ và ghi
chép vào những lúc công việc cho phép để chuẩn bị cho cuốn sách này. Khi
viết hồi ký, dự định của tôi luôn luôn là làm sao để có được một câu
chuyện hấp dẫn đối với cả người trong và ngoài giới bóng đá.
Vì thế, mặc dù việc tôi về hưu khiến nhiều người trong giới ngạc nhiên,
tôi đã suy nghĩ về cuốn hồi ký này trong nhiều năm trước đây. Nó là sự tiếp
tục của một cuốn sách trước đó của tôi mang tựa Managing My Life (Quản
trị cuộc đời). Do đó, cuốn hồi ký này chỉ nói sơ qua về những năm tuổi trẻ
của tôi ở Glasgow và những người bạn lâu năm ở Aberdeen, còn lại đa phần
tập trung vào những năm tháng tuyệt diệu của tôi ở Manchester! Bản thân
tôi rất thích đọc sách, nên tôi cũng hào hứng muốn viết ra một cuốn sách
có thể làm sáng tỏ đôi điều bí ẩn trong công việc của tôi.
Trong suốt hành trình cuộc đời cùng bóng đá, bạn hẳn sẽ phải trải qua
những thăng trầm, thất bại và tuyệt vọng nữa. Ngay từ những ngày đầu
làm công tác huấn luyện tại Aberdeen và Manchester United, tôi đã hiểu
rằng muốn có được lòng trung thành và niềm tin từ phía các cầu thủ, bản
thân tôi phải trung thành và tin tưởng vào họ trước. Đây chính là điểm
khởi đầu cho mối dây ràng buộc và gắn kết giữa mọi người, nền tảng cho sự
phát triển của những tổ chức vĩ đại. Thực ra thì kỹ năng quan sát và chú ý
đã giúp tôi rất nhiều. Có nhiều người ít để ý đến mọi việc xung quanh,
nhưng bạn nên mở to mắt và quan sát, bạn sẽ thấy nhiều điều. Tôi đã sử
dụng kỹ năng này để nhận xét, đánh giá việc tập luyện, tâm trạng và ứng xử
của các cầu thủ.
Tất nhiên là tôi sẽ rất nhớ không khí vui nhộn trong phòng thay đồ và
cả những huấn luyện viên đối thủ. Đó là những nhân cách lớn của trường
phái huấn luyện cũ, những người đã rất nổi tiếng khi tôi đến với United
năm 1986. Người tiền nhiệm Ron Atkinson không hề tỏ thái độ cay cú khi
rời United, ngược lại vẫn dành những lời ngợi khen cho chúng tôi. Jim
Smith là một tính cách tuyệt vời, một người bạn tốt, tính hiếu khách của
ông khiến bạn khó mà về sớm trong những lần gặp mặt. Trong những dịp
như thế, khi về đến nhà thì chiếc áo sơ mi của tôi luôn dính đầy tàn thuốc
xì gà...
Ngoài ra phải kể đến HLV Coventry City, ông John Sillett “Mập”, cũng là
một người bạn quý. Tôi cũng không thể nào quên John Lyall nay đã quá cố,
người đã tận tình và không tiếc thời gian để hướng dẫn tôi trong những
ngày đầu. Với Bobby Robson, lần đầu tiên tôi gặp ông là khi CLB Aberdeen
của tôi đánh bại Ipswich tại UEFA Cup năm 1981. Khi đó Bobby đã vào tận
phòng thay đồ và bắt tay từng cầu thủ Aberdeen. Tôi sẽ không bao giờ quên
sự lịch lãm và tình bạn của ông, sự ra đi của ông sau này quả là một mất
mát lớn cho chúng tôi.
Ngoài ra còn nhiều “cựu binh” nữa, những người đã sống sót trên chiếc
ghế HLV vì họ có đạo đức nghề nghiệp rất đáng ngưỡng mộ. Đó là những
HLV John Rudge và Lennie Lawrence, hay một trong những HLV giỏi nhất
của Oldham - tôi muốn nói đến ông Mập Joe Royle. Oldham đã từng gây ra
cho chúng tôi những giờ phút thật sự khó khăn khi hai đội gặp nhau. Harry
Redknapp và Tony Pulis cũng là những nhân cách xuất sắc trong thế hệ
của tôi, còn Sam Allardyce đã trở thành một người bạn cực kỳ thân thiết.
Tôi thật may mắn có đội ngũ nhân viên tuyệt vời và hết sức trung
thành ở MU, một vài người trong số họ từng sát cánh với tôi suốt hơn 20
năm. Thư ký riêng Lyn Laffin đã làm việc với tôi đến khi tôi nghỉ hưu tại
MU và nay vẫn tiếp tục làm thư ký cho tôi ở văn phòng mới. Những người
khác có thể kể tên là Les Kershaw, Dave Bushell, Tony Whelan và Paul
McGuinness. Kath Phipps, người phụ trách lễ tân và những buổi làm việc
sau trận đấu tại Old Trafford, cũng có thâm niên 40 năm tại đây. Ngoài ra
còn có Jim Ryan (nay đã về hưu), em trai tôi Martin - người phụ trách công
tác tuyển trạch tại nước ngoài trong suốt 17 năm (một công việc cực khó!),
và Brian McClair nữa...
Tôi cũng luôn nhớ Norman Davies, người phụ trách trang phục của
CLB - anh là người bạn trung thành, một con người tuyệt vời. Anh vừa qua
đời mấy năm trước đây. Người thay thế anh, Albert Morgan, cũng là một
nhân cách lớn, luôn trung thành với Man United. Rồi còn phải kế đến
những nhân viên như bác sĩ Steve McNally, người phụ trách vật lý trị liệu
Rob Swire và chuyên viên Tony Strudwick cùng đội ngũ các nhà khoa học
thể thao, những nhân viên giặt ủi và nấu bếp, những nhân viên văn phòng
như John Alexander, Anne Wylie và nhiều người khác nữa... Kế đến là Jim
Lawlor và đội ngũ tuyển trạch viên, huấn luyện viên thủ môn Eric Steele;
nhóm phân tích kỹ thuật qua video của Simon Wells và Steve Brown; đội
ngũ nhân viên hỗ trợ tại sân thi đấu, dẫn dắt bởi Joe Pemberton và Tony
Sinclair; những nhân viên chăm chỉ ở đội bảo trì: Stuart, Graham và Tony.
Có thể tôi quên tên một vài người, nhưng chắc chắn mọi người đều hiểu
rằng tôi tôn trọng và đánh giá cao tất cả trong số họ.
Các trợ lý và huấn luyện viên đã hỗ trợ tôi rất nhiều tại Manchester
United. Đó là Archie Knox - một đồng minh thực sự trong những ngày đầu,
rồi Brian Kidd, Nobby Stiles, và Eric Harrison - một HLV tuyệt vời của đội
trẻ MU. Steve McClaren là một HLV tràn đầy năng lượng và ý tưởng mới.
Carlos Queiroz và René Meulensteen cũng là những HLV xuất sắc, còn trợ
lý Mick Phelan là con người thuần túy bóng đá, rất cẩn trọng và khôn khéo.
Nền móng cho sự nghiệp lâu dài của tôi tại MU được xây dựng bởi
Bobby Charlton và Martin Edwards. Món quà lớn nhất tôi nhận được từ họ
là thời gian cùng nhau xây dựng một câu lạc bộ bóng đá MU, chứ không
chỉ đơn thuần xây dựng một đội hình thi đấu mà thôi. Sự hỗ trợ của họ
được tiếp nối bởi David Gill, người mà tôi có một quan hệ cộng tác hết sức
tốt đẹp trong suốt hơn một thập kỷ cuối cùng tại United.
Có rất nhiều điều tôi muốn kể lại trong cuốn sách này. Tôi hy vọng các
bạn sẽ vui thích khi cùng tôi đi lại từng bước, từng bước một trong hành
trình đó.
MỞ ÐẦU
Gần ba thập kỷ đã trôi qua kể từ ngày tôi bước ra sân Old Trafford trong
trận đầu tiên trên cương vị HLV trưởng MU với cảm giác hồi hộp và lạ lẫm.
Đứng ở vòng tròn giữa sân, tôi vẫy tay chào khán giả trên khán đài
Stretford End và được giới thiệu là tân HLV trưởng của Manchester United.
Hôm nay, tôi cũng bước ra sân vận động ấy, tràn đầy tự tin, để nói lời chia
tay.
Sự kiểm soát mà tôi có được ở Manchester United trong vai trò HLV
trưởng là một đặc quyền mà rất ít người đồng nhiệm nào khác may mắn có
được. Mùa thu 1986, khi từ Aberdeen đến Manchester, tuy tôi hoàn toàn tự
tin vào năng lực của bản thân, tôi vẫn không thể nào hình dung được mọi
chuyện sau này lại diễn ra như thế.
Sau khi chia tay CLB vào tháng 5-2013, thời khắc quyết định trong sự
nghiệp huấn luyện tại Manchester như tràn về trong trí óc tôi. Đó là trận
đấu vòng 3 cúp FA gặp Nottingham Forest vào tháng 1-1990, trận đấu mà
bàn thắng của Mark Robins đã đưa MU đi tiếp, khi mà vị trí HLV trưởng
của tôi đang lung lay dữ dội khi MU không thắng nổi trận nào trong cả
tháng trước đó, và những thất bại đang làm xói mòn cả sự tự tin của chính
tôi.
Nếu không đoạt được cúp FA sau chiến thắng trong trận chung kết
trước Crystal Palace gần 4 năm sau khi nắm đội, có lẽ những nghi ngờ về sự
phù hợp của tôi với ghế HLV trưởng MU sẽ không thể bị dập tắt. Không bao
giờ tôi biết mình đã gần với việc bị sa thải tới mức nào, vì quyết định đó
chưa từng được Ban Giám đốc MU bàn đến. Nhưng nếu không có chiến
thắng cúp FA tại sân Wembley năm đó, đám đông cổ động viên có thể thất
vọng cùng cực và gây ảnh hưởng lên quyết định của CLB.
Bobby Charlton luôn phản đối mọi ý tưởng về việc sa thải tôi. Ông hiểu
rõ những việc tôi làm, từ việc phát triển cầu thủ trẻ, những mảnh ghép và
điều chỉnh trong đội hình mà tôi thực hiện, cũng như thời gian tôi dành
riêng để cải tiến cách vận hành đội bóng tại ManU. Chủ tịch Martin
Edwards cũng thấu hiểu những điều này, đó là lý do tại sao hai vị này có đủ
dũng khí sát cánh với tôi ngay cả trong những giai đoạn khó khăn nhất của
tôi trên cương vị HLV trưởng. Hẳn là Martin đã từng nhận được vô số
những lá thư giận dữ yêu cầu sa thải tôi.
Chiến thắng tại cúp FA năm 1990 đã tiếp thêm sinh lực cho
Manchester United, đồng thời làm tôi vững tin rằng đây là một đội bóng
thực sự tốt, một đội bóng có thể giành được các danh hiệu. Chiến thắng
này mở đường cho những ngày tươi đẹp sau đó. Nhưng ngay buổi sáng
hôm sau trận chung kết, một tờ báo đã viết như sau: “OK, anh đã chứng
minh được anh có thể giành cúp FA cho Manchester United. Xong. Giờ thì
mời anh quay lại Scotland giùm!”. Tôi không bao giờ quên được bài báo đó.
một
NHỮNG SUY NGẪM
Nếu cần có một kết quả trận đấu cụ thể để tiêu biểu cho mọi thứ về
Manchester United thì với tôi đó chính là trận đấu cuối cùng - trận đấu
thứ 1.500 tôi cầm quân tại đây. Đó là trận hòa 5-5 giữa chúng tôi và West
Bromwich Albion: một trận bóng điên cuồng, tuyệt vời, đầy đam mê và vô
cùng kỳ lạ.
Nếu bạn đang trên đường đến sân xem MU thi đấu, bạn sẽ được thưởng
thức những bàn thắng và cả những kịch tính trên sân cỏ. Trái tim bạn sẽ
được thử thách ra trò! Hôm đó tôi chẳng thể than phiền gì khi chúng tôi
đánh mất lợi thế dẫn bàn 5-2 trước West Brom chỉ trong vòng... 9 phút. Tôi
vẫn có những cử chỉ thể hiện sự thất vọng như thường lệ, nhưng các cầu
thủ đều hiểu rõ điều đó. Tôi nói với họ, “Cám ơn, các chàng trai. Các anh đã
dành cho tôi một buổi chia tay tuyệt vời đến điên cuồng...”
David Moyes đã được chọn là người kế nghiệp tôi tại MU, và khi ngồi
trong phòng thay đồ sau trận đấu, Ryan Giggs đã pha trò, “Ối, David Moyes
vừa từ chức rồi đó...”
Bất chấp những yếu kém trong phòng ngự tại trận đấu chia tay đó, tôi
vẫn thấy tự hào và nhẹ nhõm khi trao lại đội ngũ cầu thủ và nhân viên đầy
tài năng tại MU vào tay David. Công việc của tôi thế là xong. Gia đình tôi
cũng đang ở đó, trên khán đài Regis tại sân nhà của West Brom, và một
cuộc đời mới đang mở ra trước mắt tôi...
Và đó chỉ là một ngày trong số bao ngày với MU, những ngày trôi qua
như một giấc mơ. Trong buổi chia tay đó, West Brom tổ chức thật long
trọng và quan tâm đến tôi một cách vô cùng đặc biệt. Sau đó họ còn tặng
tôi bản danh sách thi đấu (team sheet) hôm đó, với chữ ký của cầu thủ hai
bên. Gần như cả gia đình tôi đều có mặt: ba con trai, tám đứa cháu, và một
hai người bạn thân. Sự hiện diện của họ là niềm vui cho tôi, và cũng thật
tuyệt vời khi tất cả chúng tôi được trải qua màn cuối cùng này bên nhau.
Rồi cả gia đình tôi cùng nhau bước ra.
Khi bước xuống xe buýt bên ngoài sân vận động của West Brom, ý định
của tôi là hưởng thụ trọn vẹn từng khoảnh khắc sắp diễn ra. Việc ra đi
không khó khăn với tôi, vì tôi biết đã đến lúc phải làm như vậy. Đêm trước
trận đấu, các cầu thủ tuyên bố sẽ có một màn trình diễn để đánh dấu sự về
hưu của huấn luyện viên. Món quà quý giá nhất của họ là một chiếc đồng
hồ Rolex năm 1941, năm sinh của tôi. Giờ trên đồng hồ cũng được cài đặt
vào đúng 3 giờ 3 phút chiều, chính là thời gian mà tôi ra đời ngày 31-12-1941
tại Glasgow. Họ cũng tặng tôi một album hình tóm tắt lại toàn bộ những
ngày với MU của tôi, với hình của các cháu tôi cùng gia đình ngay trang
giữa. Rio Ferdinand, người rất mê đồng hồ, là tác giả chính của ý tưởng về
các món quà cho tôi.
Sau khi trao quà và những tràng vỗ tay vang dội khắp phòng, tôi chợt
để ý thấy một nét gì đó là lạ trên gương mặt một số cầu thủ. Đây là thời
khắc mà vài cầu thủ rõ ràng không biết xử trí ra sao, vì họ đã luôn có tôi ở
bên cạnh, với một số người thì thời gian này đã lên tới 20 năm. Tôi có thể
thấy những vẻ mặt trống rỗng và ngơ ngác của họ, những vẻ mặt như muốn
hỏi “rồi mọi chuyện tới đây sẽ ra sao?”. Một số cầu thủ MU chưa từng làm
việc dưới quyền huấn luyện của bất kỳ ai khác ngoài tôi.
Nhưng vẫn còn một trận đấu dưới quyền cầm quân của tôi, và tôi muốn
nó phải diễn ra hoàn hảo. Sau nửa giờ thi đấu chúng tôi đã dẫn 3-0, nhưng
rõ ràng đối thủ West Brom không hề muốn tôi có một buổi chia tay êm ả
chút nào. Bàn thắng đầu tiên của MU trong thời kỳ tôi làm HLV được ghi
bởi John Sivebaek ngày 22-11-1986, và bàn thắng cuối cùng do Javier
Hernández ghi ngày hôm đó, 19-5-2013. Trong trận đấu với West Brom, khi
dẫn 5-2 thì MU hoàn toàn có thể kết thúc với thắng lợi lên tới 20-2; nhưng
khi bị gỡ hòa 5-5 thì có cảm giác chúng tôi có thể bị thua ngược với tỷ số... 520! Về mặt phòng thủ, chúng tôi chơi thật hỗn loạn: West Brom ghi ba bàn
liền trong vòng có 5 phút, với Romelu Lukaku lập được một hat-trick.
Bất chấp việc liên tục thủng lưới vào cuối trận, không khí trong pḥòng
thay đồ sau trận đấu là khá nhẹ nhàng. Sau tiếng còi chung cuộc, toàn đội
ở lại sân và vẫy tay chào các khán giả trên khu vực khán đài dành cho các
cổ động viên của MU. Giggs đẩy tôi ra phía trước và toàn đội đứng ngay
sau. Tôi đứng đó giữa một rừng những gương mặt hạnh phúc. Các fan của
MU đã ca hát, hò hét và nhảy múa suốt cả ngày. Tôi muốn đội nhà thắng 52 hơn, nhưng kết quả hòa 5-5 cũng không phải là một cái kết quá tệ. Đây là
trận hòa 5-5 đầu tiên trong lịch sử Premier League cũng như trong cả sự
nghiệp của tôi: 90 phút cuối cùng đó đã thành một phần của lịch sử.
Trở về Manchester, một tá những bưu phẩm đã được gửi tới văn phòng
của tôi. Real Madrid đã gửi một món quà tuyệt đẹp: mô hình bằng bạc của
đài phun nước La Plaza de Cibeles ở Madrid, nơi họ tổ chức những buổi
mừng công, cùng với một bức thư dễ thương từ Florentino Pérez, chủ tịch
của Real. Một món quà khác đến từ câu lạc bộ Ajax và một từ Edwin van
Der Sar. Thư ký của tôi, Lyn, đã phải làm việc với hàng đống thư từ.
Trong trận đấu trên sân nhà gặp Swansea City cuối tuần trước đó, trận
cuối của tôi ở Old Trafford, tôi không biết mình nên kỳ vọng điều gì, ngoài
việc bảo vệ danh dự của đội bóng. Lúc đó chúng tôi đang ở cuối một tuần
căng thẳng khi phải thông báo cho gia đình, bạn bè, các cầu thủ và nhân
viên việc tôi đã lựa chọn bước sang một trang mới trong cuộc đời của mình.
Những ý nghĩ khiến tôi có quyết định về hưu xuất hiện vào mùa đông
năm 2012. Vào khoảng thời gian Giáng sinh ý nghĩ đó trở nên rõ ràng và
mạnh mẽ hơn trong đầu tôi, “Mình phải về hưu thôi.”
“Sao anh lại quyết định như vậy?” Cathy hỏi.
“Mùa giải trước MU để tuột mất danh hiệu trong trận đấu cuối cùng.
Anh không thể chịu được điều đó thêm lần nào nữa,” tôi trả lời. “Anh chỉ
hy vọng có thể giành được chức vô địch Premier League lần này và vào đến
trận chung kết Champions League hay Cúp FA. Đó sẽ là kết thúc tuyệt vời
nhất.”
Lúc đó, vợ tôi Cathy vừa mất đi người chị Bridget vào tháng Mười và
đang cố gắng lấy lại thăng bằng trong cuộc sống. Cathy nhanh chóng đồng
ý rằng đó là lựa chọn đúng đắn. Cathy nghĩ rằng nếu tôi muốn thử làm gì
đó khác trong cuộc sống thì điều đó nghĩa là tôi vẫn còn chưa già! Theo hợp
đồng, tôi có nghĩa vụ phải thông báo cho câu lạc bộ chậm nhất là ngày 31-3
nếu tôi nghỉ hưu vào mùa hè năm đó.
Đột nhiên David Gill gọi cho tôi vào một ngày Chủ nhật trong tháng
Hai và hỏi xem ông ấy có thể đến nhà gặp tôi hay không. Một chiều Chủ
nhật? Tôi nói ngay với vợ, “Anh cá là ông ta đến để báo tin ông ta từ chức
Giám đốc điều hành.” Còn vợ tôi thì bảo, “Vâng, đúng là như vậy, hoặc là...
chính anh sắp bị sa thải.” Và đúng như thế, David cho tôi biết ông sẽ nghỉ
hưu vào cuối mùa giải. “Quái quỷ thật, David,” tôi thốt lên, rồi cũng thông
báo về quyết định tương tự của tôi.
Trong những ngày sau đó, David gọi cho tôi bảo tôi chờ cuộc gọi từ nhà
Glazer. Khi ông chủ Joel Glazer gọi điện, tôi giải thích rõ ràng rằng quyết
định của tôi không dính dáng gì đến việc David không còn điều hành ở
United nữa. Tôi đã có quyết định của mình từ dịp Giáng sinh năm ngoái,
tôi nói với Joel như vậy. Tôi trình bày các lý do: Chị gái của Cathy qua đời
vào tháng Mười đã thay đổi cuộc sống của chúng tôi, riêng Cathy cảm thấy
rất cô đơn. Joel hiểu điều đó. Chúng tôi đồng ý gặp nhau ở New York, tại đó
ông ấy đã cố gắng thuyết phục tôi không về hưu. Tôi nói rằng tôi rất cảm
kích những nỗ lực của ông, và cám ơn sự ủng hộ của ông. Joel cũng thể
hiện sự biết ơn đối với tất cả những cống hiến trong công việc của tôi.
Cảm thấy không thể thay đổi suy nghĩ của tôi, buổi thảo luận chuyển
sang vấn đề ai sẽ là người thay thế tôi. Về điểm này thì chúng tôi đã có sự
nhất trí: người kế nhiệm tôi sẽ là David Moyes.
David Moyes tới gặp chúng tôi để bàn về thời gian ông ta có thể tham
gia MU. Một điều rất quan trọng đối với nhà Glazer là sau khi có thông tin
chính thức về việc tôi nghỉ hưu, CLB thông báo sớm về HLV kế nhiệm,
không để khoảng thời gian kéo dài cho những đồn đại và phỏng đoán của
dư luận.
Rất nhiều người Scotland mang trong mình một ý chí mạnh mẽ. Dân
Scotland rời quê hương chỉ vì một lý do, đó là để gặt hái được thành công.
Không phải để chạy trốn quá khứ, mà họ ra đi để bản thân họ thành công
hơn. Bạn có thể thấy điều này khắp thế giới, đặc biệt là ở Mỹ và Canada. Rời
bỏ mảnh đất quê hương sẽ mang lại một giải pháp chắc chắn. Đó không
phải là một lớp mặt nạ, đó là quyết tâm hoàn thành những mục tiêu. Sự
khắc khổ của người Scotland mà người ta hay nói tới đôi lúc cũng đúng với
tôi.
Những người Scotland ở nước ngoài không thiếu khiếu hài hước. David
Moyes không thiếu tài dí dỏm. Mặc dù vậy, trong công việc, những người
Scotland rất nghiêm túc với lao động của mình, một phẩm chất vô giá.
Người ta thường nói với tôi, “Tôi chưa bao giờ thấy anh cười suốt trận đấu.”
Tôi trả lời, “Tôi không ở đó để cười đùa, tôi ở đó để giành chiến thắng trận
đấu.”
David cũng có một số nét tính cách như vậy. Tôi có biết về gia đình của
ông: cha ông ta là một huấn luyện viên tại Drumchapel, nơi tôi thi đấu khi
còn trẻ, ông cũng tên là David Moyers. Đó là một gia đình có nề nếp và
truyền thống. Tôi không nói đó là lý do để bổ nhiệm một ai đó, nhưng rõ
ràng chúng ta muốn thấy những người có nguồn gốc gia đình tốt ở những
vị trí cao như vậy. Tôi rời Drumchapel vào năm 1957 khi David Moyes (cha)
vẫn còn là một chàng trai trẻ, vì vậy tuy không làm việc trực tiếp với nhau
lâu, nhưng tôi biết về họ.
Nhà Glazer thích David. Họ ngay lập tức có ấn tượng tốt với ông, trước
tiên vì David là một người ăn ngay nói thẳng. Thẳng thắn về bản thân
mình là một đức tính tốt. Ngoài ra, tôi sẽ không hề can dự vào công việc
của David sau này. Sau 27 năm làm huấn luyện viên, sao tôi còn muốn tiếp
tục dính dáng đến công việc này nữa? Đây là lúc tôi bỏ lại cuộc sống đó ở
phía sau. David cũng sẽ không gặp vấn đề gì với việc nắm bắt những truyền
thống của MU. Ông là người giỏi trong việc đánh giá các tài năng và đã
cống hiến thứ bóng đá tuyệt diệu tại Everton khi có cơ hội ký hợp đồng với
một lứa cầu thủ đẳng cấp hơn.
Tôi đã tự nhủ sẽ không có điều gì phải hối tiếc về quyết định nghỉ hưu.
Điều đó sẽ không thay đổi. Ở lứa tuổi bảy mươi, sức khỏe và tinh thần của
bạn rất dễ xuống dốc nhanh chóng. Tuy nhiên, tôi lại rất bận rộn kể từ thời
điểm về hưu, với nhiều dự án tại Mỹ và những nơi khác. Không có nguy cơ
nào đối với việc tôi rơi vào tình trạng thất nghiệp, vì tôi vẫn tìm kiếm
những thách thức mới.
Một trong những khó khăn lớn nhất trong những ngày trước và sau
thời điểm quyết định về hưu của tôi được thông báo, là nói chuyện này với
các nhân viên tại Carrington, sân tập của chúng tôi. Tôi nhớ rất cụ thể
mình đã nhắc đến những thay đổi trong cuộc sống của tôi và sự qua đời
của chị gái Cathy, và nhận thấy một sự cảm thông chân thành từ mọi
người. Điều đó thực sự đã vượt qua những rào cản của tôi, khiến tôi cảm
thấy rất xúc động.
Những tin đồn bắt đầu xuất hiện vào ngày trước khi có thông báo
chính thức. Thời điểm đó tôi thậm chí còn chưa báo tin cho em trai tôi
Martin nữa! Thật khó để kiểm soát những tin đồn đó, đặc biệt là từ cách
nhìn của Sàn Giao dịch Chứng khoán New York, vì vậy một phần tin tức rò
rỉ ra đã làm tổn thương mối quan hệ giữa tôi và một số người tôi muốn nói
riêng chuyện này.
Vào sáng thứ Tư, ngày 8-5, mọi nhân viên đều có mặt trong phòng phân
tích video, đội ngũ nhân viên chính ở căn tin và các cầu thủ ở trong phòng
thay đồ. Tôi bước vào phòng thay đồ để thông báo với đội rằng thông tin
chính thức đã được đăng trên website của câu lạc bộ.
Không ai được phép dùng điện thoại di động. Tôi không muốn bất cứ ai
nói về tin tức này trước khi tôi có cơ hội nói với mọi người trên sân tập.
Mặc dù vậy, thông qua những tin đồn, họ có lẽ cũng đã biết điều gì đó quan
trọng sắp xảy ra.
Tôi nói với các cầu thủ, “Tôi hy vọng tôi không làm ai thất vọng, bởi có
thể các bạn từng quyết định tham gia vào CLB này vì nghĩ rằng tôi còn ở
đây.” Ví dụ, chúng tôi từng nói với Robin van Persie và Shinji Kagawa rằng
tôi sẽ không về hưu sớm, và điều đó thực sự đúng vào thời điểm đó.
“Mọi thứ đã thay đổi,” tôi tiếp tục. “Sự qua đời của chị gái vợ tôi là một
biến cố rất đau buồn. Và bản thân tôi cũng muốn ra đi ở vị thế là người
chiến thắng. Và tôi đang ra đi đúng với vị thế như vậy.”
Có thể nhận ra sự sửng sốt trên gương mặt của họ. “Hãy đi xem và tận
hưởng cuộc đua ngựa hôm nay nhé các chàng trai,” tôi nói. “Hẹn gặp mọi
người vào ngày thứ Năm.” Tôi đã cho các cầu thủ nghỉ vào chiều thứ Tư để
đến Chester. Và mọi người đều biết điều đó. Đó là một phần trong kế
hoạch: tôi không muốn mọi người nghĩ rằng các cầu thủ vô cảm khi đến
xem đua ngựa ở Chester vào ngày mà HLV trưởng thông báo việc về hưu
của mình, do đó tôi đã thông báo rộng rãi cả tuần trước đó rằng họ sẽ được
đi xem đua ngựa.
Sau đó tôi đi lên lầu gặp đội ngũ nhân viên và thông báo với họ. Tất cả
họ vỗ tay, một hai người thậm chí còn pha trò, “Thật vui khi thoát khỏi sếp,
sếp ạ!”
Trong hai nhóm chính được thông báo, các cầu thủ tỏ ra sợ hãi hơn.
Trong những tình huống như vậy ngay lập tức các câu hỏi sẽ lấp đầy tâm
trí của họ, “Liệu huấn luyện viên mới có thích mình? Liệu mình có còn ở
đây mùa giải tới?” Tương tự, các huấn luyện viên có thể sẽ nghĩ, “Đây có thể
là dấu chấm hết đối với mình.” Thời gian sau đó là khoảng thời gian để tôi
rút lui khỏi những thứ liên quan đến việc thông báo, giải thích về quyết
định này và sắp xếp lại những suy nghĩ của mình.
Tôi đã quyết định trước là sẽ về thẳng nhà vì tôi biết sẽ có một cơn địa
chấn trong giới truyền thông. Tôi không muốn rời sân Carrington mà phải
đi qua một đám đông phóng viên cùng những ánh đèn flash.
Về đến nhà, tôi khóa cửa ở trong phòng một mình. Jason, luật sư của
tôi và Lyn liên tục nhắn tin lúc thông báo được công bố. Lyn đã nhắn tin
cho tôi liên tục trong 15 phút. Nghe nói 38 tờ báo trên thế giới đã đưa tin
này lên trang nhất, bao gồm cả tờ New York Times. Vài tờ báo tại Anh đăng
hẳn những phần phụ trương về đề tài này, dài 10-12 trang.
Rõ ràng báo chí đã quá quan tâm đến đề tài này. Tôi đã nhiều lần cãi
nhau với các phóng viên suốt nhiều năm, nhưng tôi chưa bao giờ giữ trong
lòng mối thù hận nào cả. Tôi biết các phóng viên phải chịu rất nhiều áp
lực. Họ phải cố gắng đánh bại các phương tiện truyền thông khác như
truyền hình, mạng Internet, Facebook, Twitter v.v..., ngoài ra còn phải chịu
sức ép từ ban biên tập luôn hối thúc họ từ phía trên. Đó là một nghề đầy
khó khăn.
Việc tin tức đó được báo chí đăng và bình luận tràn lan cũng cho thấy
giới truyền thông không hề có ác cảm nào với tôi, dù chúng tôi đã có nhiều
xung đột. Họ công nhận giá trị sự nghiệp của tôi và những gì tôi từng mang
tới các cuộc họp báo. Họ thậm chí còn làm một món quà: bánh kem với
một chiếc máy sấy tóc ở trên, cộng thêm một chai rượu ngon. Một món quà
rất đáng nhận!
Trong trận đấu gặp Swansea loa của sân vận động chơi bài 'My Way'
của Sinatra và 'Unforgettable' của Nat King Cole. MU đã thắng trận đấu
theo cách mà chúng tôi từng làm rất nhiều lần qua 895 trận đấu mà chúng
tôi giành chiến thắng: một bàn thắng muộn vào phút thứ 87 của Rio
Ferdinand.
Bài phát biểu của tôi trên sân vận động hoàn toàn không được chuẩn bị
trước, tôi không có kịch bản nào cả. Tất cả những gì tôi biết là: tôi sẽ không
khen ngợi bất kỳ một cá nhân nào cả, dù là những giám đốc điều hành,
những người ủng hộ đội bóng hay các cầu thủ. Tôi sẽ chỉ nói về câu lạc bộ
bóng đá Manchester United.
Trong bài phát biểu, tôi thuyết phục các cổ động viên ủng hộ huấn
luyện viên trưởng mới, David Moyes. “Xin các bạn nhớ rằng chúng ta đã
từng trải qua những khoảng thời gian tồi tệ ở đây,” tôi nói qua loa phóng
thanh. “Khi đó, câu lạc bộ đã luôn ủng hộ tôi. Đội ngũ huấn luyện, các nhân
viên và cầu thủ đều đã ủng hộ tôi. Vì vậy việc của các bạn bây giờ là hãy ủng
hộ, hãy luôn sát cánh với huấn luyện viên trưởng mới của chúng ta. Điều
đó rất quan trọng.”
Nếu tôi không nhắc đến David, người ta sẽ thắc mắc, “Chuyện đó là
như thế nào vậy, có đúng Ferguson muốn Moyes kế nhiệm ông ta hay
không?” Chúng tôi cần phải thể hiện sự ủng hộ vô điều kiện cho David.
Câu lạc bộ phải tiếp tục chiến thắng. Đó là điều mong ước chung của tất cả
chúng tôi. Giờ đây, là một giám đốc điều hành của câu lạc bộ, tôi mong
muốn MU tiếp tục thành công như bất kỳ người nào khác. Và từ nay tôi có
thể thưởng thức các trận đấu theo cái cách mà Bobby Charlton đã làm từ
khi ông ấy nghỉ hưu. Hãy nhìn Bobby sau một trận thắng của MU, bạn sẽ
thấy đôi mắt của ông rực sáng, ông liên tục xoa hai bàn tay của mình: ông
đam mê cảm giác đó! Và tôi, tôi cũng muốn điều tương tự. Tôi muốn có thể
tham dự các trận đấu ở châu Âu và nói với mọi người: tôi tự hào về đội
bóng này, đây là một câu lạc bộ vĩ đại.
Trong bài phát biểu, tôi cũng nhắc tới Paul Scholes. Tôi biết cậu ta
không thích được vinh danh như vậy, nhưng tôi không thể kìm lòng mình
được. Paul cũng sẽ giải nghệ. Tôi cũng cầu chúc cho Darren Fletcher gặp
được những điều tốt đẹp nhất trong quá trình hồi phục căn bệnh về ruột
kết, căn bệnh rất hiếm người mắc phải.
Vài ngày sau đó tại một sân bay, một anh chàng tiến tới trước mặt tôi
với một phong bì và nói, “Tôi có cái này định gửi cho ông.” Đó là một bài
viết từ một tờ báo ở Ireland nói rằng tôi đã rời câu lạc bộ đúng theo cái
cách mà tôi quản lý nó: quyền lực thuộc về tôi, theo những điều kiện mà
tôi đặt ra. Tức là “đúng kiểu Ferguson”, tác giả bài báo viết như vậy. Tôi rất
thích bài báo đó. Đó là cách làm việc của tôi trong khoảng thời gian đương
nhiệm ở United, và tôi tự hào khi thấy điều đó được mô tả đúng như vậy.
Khi tôi rời khỏi Manchester United, David đã mang về 3 trợ lý riêng của
ông - Steve Round, Chris Woods và Jimmy Lumsden. Ông ấy cũng chọn
Ryan Giggs và Phil Neville, điều này đồng nghĩa với việc René
Meulensteen, Mick Phelan và Eric Steele mất việc. Đó là lựa chọn của
David. Tôi nói với David rằng tôi sẽ vui nếu ông có thể giữ lại các nhân viên
của tôi, nhưng tôi không có quyền can thiệp hay ngăn cản việc ông mang
theo những trợ lý riêng của mình.
Jimmy Lumsden đã làm việc với David một thời gian dài. Tôi biết ông
ta từ hồi tôi còn ở Glasgow. Quê Jimmy chỉ cách chỗ tôi khoảng một dặm, ở
khu vực liền kề với Govan. Ông là một người nhỏ nhắn và là một cầu thủ
giỏi. Thật đáng thất vọng khi những người giỏi mất việc, nhưng trong bóng
đá điều này vẫn hay xảy ra. Nhưng chuyện đó đã được xử lý tốt đẹp. Tôi đã
nói với ba người bọn họ rằng tôi rất tiếc khi thấy họ không ở lại câu lạc bộ
nữa. Mick, người đã làm cùng tôi 20 năm, nói rằng tôi không việc gì phải
xin lỗi, và cảm ơn tôi vì cả quãng thời gian tuyệt vời mà chúng tôi đã chia
sẻ cùng nhau.
Khi nhìn lại, tôi không chỉ tập trung vào những chiến thắng mà còn có
cả những thất bại. Tôi đã thua 3 trận chung kết Cúp FA trước Everton,
Arsenal và Chelsea. Tôi đã thua những trận chung kết Cúp Liên đoàn khi
gặp Sheffield Wednesday, Aston Villa và Liverpool. Và hai trận chung kết
Champions League trước Barcelona nữa. Một trong những điều góp phần
tạo nên Manchester United chính là sự trở lạ...
 





