BẢN TIN THƯ VIỆN

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

Tài nguyên thông tin thư viện

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    2.jpg 1.jpg 2.jpg 1.jpg 15.jpg 9.jpg 7.jpg 3.jpg 10.jpg 16.jpg 21.jpg 22.jpg 23.jpg 24.jpg 20.jpg 19.jpg 18.jpg 17.jpg 16.jpg 15.jpg

    💕💕NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG KỶ NIỆM 43 NĂM NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11/1982 - 20/11/2025💕💕

    GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 11

    Chào mừng quý vị đến với website của thư viện trường THCS Quyết Thắng

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Trái Tim Không Ngủ Yên - MyBinary

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
    Ngày gửi: 20h:58' 24-04-2024
    Dung lượng: 1.8 MB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    Chương 1: 1: Được Giải Oan


    Tiến Đạt đập tay xuống bàn quát lớn.

    “Hạ Vy.



    Cô dám nói bản thiết kế mới nhất của Như Ngọc là bắt chước cô sao?”

    “Tôi lại cho rằng cô mới là người không trung thực đấy.”

    Hạ Vy nhìn người trước mặt khẽ thở dài.

    Cô mới vào làm tại HPJ chưa được bao lâu mà đã vướng phải rắc rối rồi.



    Rõ ràng hai bản vẽ giống nhau tới hơn chín mươi phần trăm, có khác cũng
    chỉ là loại đá được sử dụng mà thôi.

    Mới hôm trước, chính Như Ngọc còn than thở với cô rằng chị ta chưa có ý
    tưởng cho dịp lễ Tình nhân sắp tới.
    Chỉ ít ngày sau khi nói chuyện cùng Hạ Vy, mẫu vòng tay cho cặp tình nhân
    do Như Ngọc thiết kế đã ra đời.



    Không những thế Hạ Vy còn nhớ lúc nói chuyện cùng Như Ngọc, cô đang
    hoàn thiện những nét vẽ cuối cùng.



    Thật không ngờ cô có việc phải xin nghỉ phép để về quê mấy ngày, khi
    quay lại bản thiết kế của cô đã trở thành đạo phẩm.

    Tiến Đạt thấy Hạ Vy im lặng liền tiếp lời:

    “Như Ngọc là người được đào tạo bài bản ở nước ngoài.



    Đâu giống như cô, tốt nghiệp trường làng mà cũng dám so sánh.”

    “Nếu cô nói mình vẽ theo mẫu của Như Ngọc thì tôi còn tin được.





    Đừng ở đó mà bày ra cái bộ mặt như đưa đám nữa.”


    Vân Anh mang cà phê vào cho trưởng phòng Tiến Đạt rồi lén nháy mắt ra
    hiệu cho Hạ Vy rút lui.

    Vừa ra bên ngoài, Vân Anh lập tức thì thầm vào tai Hạ Vy.

    “Cậu mới tới nên không biết.



    Như Ngọc chính là bồ nhí của trưởng phòng đó.”

    Hạ Vy há hốc miệng.



    Chẳng lẽ vì bênh vực cho nhân tình mà Tiến Đạt sẵn sàng đổi trắng thay
    đen sao?

    Hạ Vy nói với Vân Anh:

    “Thiết kế này mình đã từng vẽ vào sổ từ khi còn là sinh viên.



    Chỉ tiếc là mình đã đánh mất nó.”

    Vân Anh vỗ nhẹ vào vai Hạ Vy để an ủi cô:

    “Chúng ta đâu có bằng chứng gì đúng không?”

    “Tớ nghĩ chúng ta chỉ cần cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao rồi lãnh
    lương hàng tháng mà thôi.



    Đừng tranh hơn thua với người khác nữa.”

    Hạ Vy không nói gì, cô quay lại bàn làm việc thì bắt gặp vẻ mặt đầy thách
    thức của Như Ngọc.

    “Ngu ngốc.” Như Ngọc nhếch môi cười.

    Hạ Vy mới vào công ty nên không biết Như Ngọc có người chống lưng.



    Kẻ yếu thế như Hạ Vy thì có thể làm gì Như Ngọc kia chứ? Nếu không học
    được cách ngậm miệng lại có lẽ Hạ Vy sẽ bị tống cổ khỏi HPJ trong nay
    mai mà thôi.



    Hạ Vy cho rằng dù Như Ngọc có nhìn thấy bản vẽ của cô nhưng chỉ thoáng
    qua như vậy cũng không thể nhớ được chính xác từng chi tiết.



    Có khả năng cao là cô ta đã mở máy tính của Hạ Vy khi cô không có ở
    công ty.

    Sau giờ làm, Hạ Vy tới phòng bảo vệ của toà nhà nhờ kiểm tra lại camera
    thì bị từ chối.


    Còn chưa biết phải làm sao thì một giọng nói vang lên từ phía sau Hạ Vy.

    “Camera trong phòng làm việc của em bị hỏng.



    Trùng hợp là những ngày em xin nghỉ phép dữ liệu đều mất hết.”

    Cả Hạ Vy và những người ở đó đều giật mình khi nhận ra Hải Phong - tổng
    giám đốc của HPJ.

    Hạ Vy ấp úng:

    “Chào… chào sếp.”

    Hải Phong bật cười:

    “Tôi nghĩ em sẽ muốn nghe tin tốt lành này đấy Hạ Vy.”



    Hạ Vy ngạc nhiên hỏi:

    “Tin tốt lành gì ạ?”

    Hải Phong tủm tỉm cười, đưa một chiếc đĩa CD vào tay Hạ Vy.

    “Em nói nhân viên an ninh mở thử lên xem.”

    Hạ Vy lập tức gật đầu, đưa đĩa CD cho một nhân viên gần đó.

    “Phiền anh mở giúp tôi.”

    Hình ảnh hiện lên trên màn hình khiến cho những người ở đó há hốc
    miệng.

    Hải Phong nói camera bị hỏng nên mất dữ liệu kia mà.



    Tại sao lại có đoạn phim này kia chứ?

    Hải Phong giải thích với Hạ Vy:

    “Nếu không phải Thiên Minh tới tìm tôi rồi vô tình quay được đoạn phim
    này có lẽ tôi đã thưởng cho Như Ngọc vì thiết kế mới nhất rồi.”

    “Công ty chúng ta cần những bản thiết kế xuất sắc nhưng không ai được
    phép làm ăn gian dối.”

    “Thiên Minh đã cho tôi xem một cuốn sổ mà cậu ấy vô tình có được.



    Nếu em không phiền thì thiết kế vòng tay đá Sapphire xanh trong đó rất
    hợp để ra mắt vào dịp 8/3.”

    Mặc dù không biết Thiên Minh mà Hải Phong nhắc tới là ai nhưng Hạ Vy
    thầm cảm ơn vì đã có người đứng ra giúp cô.



    Hơn nữa, quyển sổ đã bị mất trước kia cũng có cơ hội tìm lại được.

    Hạ Vy nhìn Hải Phong không chớp mắt, cô nói:


    “Tổng giám đốc… anh… anh đã thấy quyển sổ của em sao?”

    “Anh có thể cho em xin lại được không?”

    Đúng lúc này, một giọng nói ấm áp vang:

    “Em muốn lấy lại quyển sổ đó thì trả tiền sửa xe cho tôi đi.”

    Hải Phong bật cười, ra hiệu cho Thiên Minh và Hạ Vy đi theo mình.

    “Lên tầng thượng toà nhà nói chuyện.





    Cà phê ở đó ngon nhất thành phố này đấy.”

    Hạ Vy còn chưa kịp nói gì thì Thiên Minh đã đi về phía thang máy.

    “Nhanh một chút.



    Tôi không có nhiều thời gian đâu.”

    Ngay sau khi ba người bọn họ rời đi, đám nhân viên trong phòng trực
    không thể nhịn được mà mở miệng bàn tán.

    “Nghe đồn Như Ngọc là bồ nhí của Tiến Đạt nên mới có thể lộng hành
    như vậy.



    Thật không ngờ Hạ Vy còn cao tay hơn.



    Có thể được đích thân tổng giám đốc Hải Phong và Thiên Minh coi trọng
    như vậy xem ra bản lĩnh của cô ta cũng lớn lắm.”

    “Anh không nói cũng không ai dám bảo anh câm đâu.



    Chuyện riêng của họ đâu tới lượt người như chúng ta bàn luận chứ.”

    “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thiết kế bông tai Hoa Tuyết của Hạ Vy
    chính là sản phẩm bán chạy nhất mùa Giáng sinh vừa rồi.



    Người tài như vậy được coi trọng cũng rất xứng đáng mà.”

    Đám đông vô tư bàn luận, không hề biết Mỹ Dung - em gái của Hải Phong
    đã nghe được tất cả.

    Cô vội vàng đi về phía thang máy ở gần đó để xem cô gái vừa được nhắc
    tới mặt mũi ra sao mà lại được cả Thiên Minh và Hải Phong ưu ái như vậy..




    Chương 2: 2: Rooftop Pool Coffee


    Tuy rằng Hạ Vy là nhân viên của HPJ nhưng đây là lần đầu cô đặt chân tới
    Rooftop Pool Coffee.



    Vẫn biết quán cà phê trên sân thượng toà nhà HPJ là chỗ dành cho giới
    thượng lưu nhưng Hạ Vy vẫn không khỏi bất ngờ trước vẻ đẹp của nơi
    này.

    Rooftop Pool Coffee được chia thành hai phần tách biệt là phòng máy lạnh
    và chỗ ngồi ngoài trời.



    Đặc biệt, không gian bên ngoài được trang trí bằng rất nhiều hoa hồng với
    đủ sắc màu làm cho bầu không khí trở nên lãng mạn.



    Không những thế, những người đặt chân tới đây còn bị thu hút bởi bể bơi
    vô cực sang chảnh nằm ở góc bên trái của quán.

    Hạ Vy đưa mắt nhìn quanh.



    Lúc này, thành phố đã lên đèn khiến cho khung cảnh nơi này càng trở nên
    lung linh, huyền ảo.

    Thiên Minh nói với Hạ Vy và Hải Phong:

    “Chúng ta chọn một phòng riêng được không?”

    Hải Phong lập tức gật đầu.



    Anh biết bạn của mình không muốn xuất hiện ở nơi đông người.

    Thấy rõ vẻ tiếc nuối trong mắt của Hạ Vy, Thiên Minh nhỏ giọng nói:

    “Xin lỗi.”

    Hạ Vy ngạc nhiên:

    “Tại sao phải xin lỗi chứ?”

    Thiên Minh cười cười, không trả lời câu hỏi của Hạ Vy.


    Anh thừa biết cô gái kia muốn ngồi bên ngoài để ngắm khung cảnh lãng
    mạn nơi đây nhưng hôm nay quá khá đông, anh không muốn mình và cô
    trở thành tâm điểm chú ý.



    Vừa vào phòng riêng, Thiên Minh tháo bỏ khẩu trang, đưa quyển sổ ra
    trước mặt Hạ Vy rồi nói:

    “Em muốn lấy lại quyển sổ đó thì mau trả tiền sửa xe cho tôi.”

    Hải Phong nghe những lời này liền cười thành tiếng còn Hạ Vy thì sợ tới
    mức mặt cắt không còn giọt máu.

    Người đứng trước mặt cô lúc này chẳng phải là ca sĩ JK sao? Nói như vậy
    thì chiếc xe ô tô màu trắng mà cô đâm trúng rồi bỏ chạy chính là của anh
    ta.

    Thấy xe máy của mình tạo ra vết xước nhỏ xíu nên Hạ Vy cho rằng hậu
    quả không quá nghiêm trọng, cô dùng bút xoá tô vẽ một cách cẩn thận để xe
    ô tô kia trắng đều như trước.



    Vì ngày hôm đó cô có buổi phỏng vấn quan trọng tại HPJ nên đã nhanh
    chóng rời khỏi hiện trường.

    Hạ Vy hít sâu một hơi rồi nói:

    “Chắc là có hiểu lầm rồi.”

    “Em chưa gặp anh bao giờ.”



    Thiên Minh nhếch môi cười:

    “Em chưa gặp tôi nhưng xe của tôi thì em gặp rồi đấy.”

    “Em có biết cái xe đó đáng giá bao nhiêu không?”

    Bỗng nhiên, Thiên Minh dừng lại vì phát hiện một điểm bất thường.



    Anh là một ca sĩ nổi tiếng, mỗi lần ra MV mới, lượt xem trên Youtube đều
    nhanh chóng cán mốc một triệu trong vòng chưa đầy hai mươi tư giờ.



    Vậy mà một cô gái trẻ như Hạ Vy lại không biết anh là ai hay sao.



    Thiên Minh không nhịn được mà nói ra suy nghĩ của mình.

    “Khoan… khoan đã… em không biết tôi là ai ấy hả?”

    Hạ Vy lắc đầu như trống bỏi.

    “Chẳng phải anh là Thiên Minh - người vô tình nhặt được quyển sổ của em

    sao?”

    Vừa nói, Hạ Vy vừa nhìn Hải Phong, mong tổng giám đốc nói vài lời giúp
    cô.

    Hải Phong tủm tỉm cười:

    “Hạ Vy chắc hẳn bận rộn tới mức không có thời gian đu idol rồi.”

    “Giới thiệu với em.



    Cậu này tên thật là Thiên Minh, nghệ danh JK.”

    Nói xong, Hải Phong quay sang Thiên Minh:

    “Có lẽ hợp đồng quảng cáo sắp tới tôi sẽ phải suy nghĩ lại.



    Ngay cả nhân viên phòng thiết kế của HPJ cũng không biết cậu là ca sĩ nổi
    tiếng.



    Nếu tôi dùng hình ảnh của cậu quảng bá sản phẩm có phải là sai lầm lớn
    hay không.”

    Đúng lúc này, Mỹ Dung mở cửa phòng, bước tới bên cạnh Thiên Minh.



    Cô quay sang nói với Hải Phong:

    “Anh đã hứa quảng cáo dịp lễ Tình nhân năm nay là do em và JK đảm nhận
    mà.”

    “Anh mà nuốt lời em sẽ giận anh đó.”

    Hải Phong nhìn em gái rồi nói:

    “Được rồi.



    Được rồi.



    Ai dám động vào JK của cô chứ.”

    Hải Phong quay sang nói với Hạ Vy:

    “Người này thì em biết chứ?”

    Hạ Vy khẽ gật đầu.



    Đương nhiên là cô nhận ra Mỹ Dung, cô ấy là người mẫu nổi tiếng như
    vậy không biết mới là lạ đấy.

    Hạ Vy đứng dậy, đưa tay về phía Mỹ Dung:

    “Chào cô Mỹ Dung.




    Tôi là Hạ Vy - nhân viên phòng thiết kế của HPJ.



    Rất hân hạnh được làm quen với cô.”

    Mỹ Dung nở một nụ cười tươi rói nhưng trong lòng cảm thấy khó chịu.



    Rõ ràng cô là người được hứa hôn với Thiên Minh mà anh chưa từng dành
    cho cô ánh mắt dịu dàng như vậy.



    Nhưng dù sao cô là người của công chúng, phải luôn giữ hình ảnh đẹp
    trước mặt mọi người.

    “Thiết kế Hoa Tuyết của cô thực sự rất xuất sắc.”

    Hạ Vy ngạc nhiên nói:

    “Cô nhớ được Hoa Tuyết là thiết kế của tôi sao?”

    Mỹ Dung khẽ gật đầu rồi đáp:

    “Lúc đó, nếu không phải tôi đang lưu diễn ở nước ngoài, người mẫu quảng
    cáo cho Hoa Tuyết nhất định là tôi.”

    Nói xong, Mỹ Dung quay sang Hải Phong nói bằng giọng nũng nịu:

    “Đúng không anh hai?”



    Hải Phong cười thành tiếng:

    “Vẫn còn nhiều cơ hội cho em mà.”

    Mỹ Dung nhoẻn miệng cười:

    “Không biết mọi người có chuyện gì mà giờ này lại tới đây uống cà phê
    vậy?”

    Hải Phong vui vẻ đáp:

    “Cũng không có gì.



    Chỉ là gặp nhau để xoá bỏ một số hiểu lầm thôi.”

    Dứt lời, anh quay sang hỏi Mỹ Dung:

    “Anh mới phải hỏi em đó.



    Làm sao em vào được đây?”

    Mỹ Dung tủm tỉm cười:

    “Em muốn tới uống chút cà phê vô tình thấy anh đi vào đây.





    Ở Rooftop Pool Coffee này có ai không biết em là em gái của Tổng giám
    đốc Hải Phong chứ.”

    Nói xong, Mỹ Dung quay sang Thiên Minh:

    “Còn anh nữa.



    Em lưu diễn nước ngoài, anh không có lấy một cuộc gọi nào.



    Em gọi thì anh không chịu nghe máy.”

    Thiên Minh dường như không để ý tới những lời trách móc của Mỹ Dung.



    Anh giải thích qua loa:

    “Anh rất bận.



    Sắp tới sẽ ra MV mới.”

    Dứt lời, Thiên Minh quay sang nói với Hạ Vy:

    “Em tuỳ ý chọn đồ uống đi.



    Hôm nay tôi mời.”

    Hạ Vy vội xua tay:

    “Nhờ anh và tổng giám đốc Hải Phong mà tôi được minh oan.



    Để tôi mời coi như lời cảm ơn tới hai anh.”

    Thiên Minh nhoẻn miệng cười:

    “Tôi nhận đồ uống của em không có nghĩa là chuyện cái xe được cho qua
    đâu.”

    “Xe của tôi có camera giám sát 24/24 đấy.



    Gương mặt ngơ ngác của ai đó hiện giờ vẫn còn trong máy điện thoại của
    tôi đây này.”

    Dứt lời, Thiên Minh đưa điện thoại ra cho Hải Phong xem.



    Hải Phong cười thành tiếng:

    “Cái này tôi có thể giúp cậu đó Thiên Minh.



    Chuyển hoá đơn qua cho tôi, tôi sẽ trừ dần vào lương của Hạ Vy.”

    Hạ Vy nghe vậy chỉ biết câm nín.




    Xong rồi.



    Vậy là tiền lương của cô sẽ không cánh mà bay.



    Chẳng lẽ những tháng ngày ăn mì tôm cầm hơi sắp quay trở lại?

    Hạ Vy quay sang nhìn Thiên Minh thành thật nói:

    “Tôi… tôi sẽ… trả dần cho anh.



    Tôi… đang gom tiền để làm quà cưới cho anh trai nên sẽ chậm một chút.”

    Thiên Minh tủm tỉm cười:

    “Được.



    Có Hải Phong làm chứng cho tôi.



    Em hứa sẽ trả là được rồi.”

    Hải Phong đưa điện thoại ra trước mặt Hạ Vy:

    “Tôi ghi âm lại rồi.



    Nhân viên của HPJ nói được làm được nha Hạ Vy.”

    Hạ Vy khẽ gật đầu, nói một tiếng:

    “Vâng.”

    Mỹ Dung nhìn ba người bọn họ cảm thấy bản thân cô giống như người
    thừa ở đây vậy.



    Rõ ràng cả Hải Phong và Thiên Minh đều rất vui vẻ khi trò chuyện cùng
    Hạ Vy, họ dường như không quan tâm tới sự có mặt của cô ở đây.

    Lúc này, giọng nói nhẹ nhàng của Hạ Vy cắt ngang mạch suy nghĩ của cô:

    “Nếu tôi nhớ không nhầm thì cô thích Capuchino phải không ạ?”.




    Chương 3: 3: Bạn Gái Của Jk


    Mỹ Dung bất ngờ khi Hạ Vy nói trúng sở thích của mình.



    Cô cá là ngay cả Hải Phong cũng không biết cô muốn chọn đồ uống loại
    nào chứ đừng nói là Thiên Minh.

    “Làm sao cô biết tôi thích uống gì chứ?”

    Hạ Vy thành thật trả lời:

    “Mẹ tôi là fan hâm mộ cô Mỹ Dung.



    Tất cả những bài báo có hình cô mẹ đều cất giữ cẩn thận.



    Tôi nhớ có lần mình vô tình đọc được thông tin này.



    Hình như khi đó cô tới tuần lễ thời trang Milan.



    Cô đã nói bản thân mình thích nhất là Capuchino.”

    Câu trả lời của Hạ Vy khiến cho Mỹ Dung hài lòng.



    Cô nói lời cảm ơn với Hạ Vy rồi quay sang nhân viên phục vụ:

    “Cho tôi một ly Capuchino nóng.”

    Nhân viên của Rooftop Pool Coffee nhanh chóng ghi thông tin lên máy rồi
    gửi yêu cầu tới bộ phận pha chế.

    Anh ta cúi đầu chào mọi người rồi rời đi.

    “Các anh chị chờ một lát.



    Đồ uống sẽ được mang vào ngay.”

    Đúng lúc này, điện thoại trong túi xách của Hạ Vy đổ chuông, cô xin phép
    ra ngoài để nghe điện.

    “Mẹ à, mẹ gọi con có chuyện gì không ạ?”


    Từ phía đầu dây bên kia, tiếng khóc không ngừng vang lên:

    “Về… về nhà ngay đi.



    Thằng Vĩnh bị tai nạn giao thông, phải vào viện cấp cứu rồi.”

    Khoé mắt Hạ Vy nóng dần lên:

    “Anh Vĩnh không sao phải không mẹ?”

    Người phía bên kia gắt lên:



    “Còn không mau về.



    Nếu không phải vì mày thì thằng Vĩnh đã không xảy ra chuyện.”

    Nước mắt Hạ Vy lăn dài trên má.



    Cô ngồi xuống ghế gỗ gần đó, trong đầu vang vọng câu nói của bà Lan:

    “Thằng Vĩnh vì muốn mua xe máy mới cho mày nên làm thêm bất kể ngày
    đêm.



    Nó bị tai nạn là do kiệt sức.”



    Thấy Hạ Vy mãi không quay lại, Thiên Minh liền đi ra ngoài tìm cô.



    Nhìn vẻ mặt thất thần của Hạ Vy anh đoán được nhất định có chuyện
    chẳng lành.



    Thiên Minh ngồi xuống bên cạnh cô rồi hỏi:

    “Có chuyện gì sao?”

    Hạ Vy mếu máo:

    “Anh trai tôi bị tai nạn giao thông.



    Tôi phải về quê gấp.



    Nhờ anh nói lời xin lỗi với tổng giám đốc và cô Mỹ Dung giúp tôi.



    Số tiền tôi nợ anh và cả tiền cà phê lần này nữa khi nào quay về thành phố
    nhất định tôi sẽ trả cho anh.”

    “Tôi xin lỗi.




    Thành thực xin lỗi.”

    Nói xong, cô vội vã đứng dậy để rời khỏi quán, hy vọng bản thân có thể kịp
    bắt chuyến xe khách cuối cùng để về quê.

    Thiên Minh khẽ nhíu mày, anh nhận ra sự hoảng loạn trong lời nói của Hạ
    Vy.



    Ắt hẳn tai nạn kia đặc biệt nghiêm trọng, nếu để Hạ Vy một mình đi tới bến
    xe khách sẽ rất nguy hiểm.

    Thiên Minh gọi điện cho Hải Phong báo lý do rời đi của Hạ Vy đồng thời
    nói bản thân mình mới nhớ ra là có cuộc hẹn khác.



    Anh xin lỗi Hải Phong và Mỹ Dung rồi lập tức chạy theo sau Hạ Vy.

    Mỹ Dung nghe vậy liền bĩu môi:

    “Cái cô Hạ Vy kia liệu có phải thấy hoá đơn rồi choáng tới mức phải tính
    bài chuồn không?”

    Hải Phong tỏ vẻ không hài lòng với em gái:

    “Hạ Vy không phải kiểu người đó đâu.



    Em không nghe thấy Thiên Minh nói anh trai cô ấy bị tai nạn à?”

    Mỹ Dung thở dài:

    “Cô ta nói cái gì chả được.”

    Dứt lời, Mỹ Dung quay sang Hải Phong:

    “Còn cả Thiên Minh nữa.



    Đang yên đang lành tự nhiên nói có cuộc hẹn khác là sao?”

    Hải Phong không nói gì.



    Anh thừa biết trong lòng bạn thân của mình cô gái có tên Hạ Vy kia mới là
    người quan trọng.



    Chắc hẳn Thiên Minh đã để ý cô từ lâu, không những thế nhất định phải có
    tay trong mới có thể giúp được Hạ Vy như vậy.



    Nếu không phải dõi theo Hạ Vy từ trước làm sao Thiên Minh biết chiếc
    bàn kê sát cửa sổ phòng thiết kế là nơi Hạ Vy ngồi làm việc.


    Mặc dù Mỹ Dung và Thiên Minh được hứa hôn nhưng Thiên Minh chỉ coi
    Mỹ Dung như em gái mà thôi.



    Hải Phong không ít lần khuyên Mỹ Dung từ bỏ tình cảm với Thiên Minh
    nhưng em gái anh là đứa cứng đầu cứng cổ, nghe nói vậy liền khóc lóc,
    giận dỗi mất mấy ngày.

    Anh có thể đoán ra Thiên Minh vì đuổi theo Hạ Vy nên mới bịa ra một lý
    do cho phải phép.





    Nếu Mỹ Dung biết được sự thật nhất định sẽ tìm cách gây khó dễ cho

    Hạ Vy.



    Bản thân anh luôn quý trọng người tài như Hạ Vy, nếu như bạn của anh thật
    lòng yêu mến cô gái này cũng không có gì là lạ, anh không có lý do gì phản
    đối họ đến với nhau.

    Về phía Mỹ Dung, anh tin rằng có rất nhiều người muốn làm quen với em
    gái của anh.



    Cô việc gì phải phí hoài thanh xuân chỉ vì tình cảm đơn phương với Thiên
    Minh kia chứ.

    Lúc này, tiếng thìa va vào cốc khiến cho Hải Phong giật mình.



    Có lẽ em gái anh sắp sửa nổi giận rồi.

    “Anh nói thử xem, có phải Thiên Minh và cô Hạ Vy kia đi cùng nhau hay
    không?”

    Hải Phong mỉm cười, trấn an em gái:

    “Thiên Minh bận rộn như vậy làm sao lại đi cung Hạ Vy chứ?”

    “Anh thấy giữa hai người bọn họ là quan hệ con nợ và chủ nợ.”

    Hải Phong giải thích thêm:

    “Nghe nói chiếc BMW trắng của Thiên Minh phải sửa tốn không ít tiền.



    Hôm nay vô tình gặp được thủ phạm nên cậu ta mới theo anh và Hạ Vy tới
    đây.”

    Mỹ Dung nheo mắt:

    “Vậy là anh định hẹn riêng với Hạ Vy?”


    “Anh đừng nói là…”

    Hải Phong bật cười:

    “Em bớt suy diễn đi.



    Anh chỉ muốn an ủi nhân viên của mình thôi.”

    Mỹ Dung bĩu môi:

    “Nghi lắm.”

    Hải Phong cầm ly cà phê trên tay:

    “Tình cảm của anh và Lan Phương rất tốt.



    Tuyệt đối không có người thứ ba.”

    Mỹ Dung xị mặt:

    “Giữa em và anh Thiên Minh cũng không có ai xen vào.



    Vậy tại sao lại không được như anh và chị Phương chứ?”

    Hải Phong nhấp một ngụm nhỏ cà phê rồi nói:

    “Anh từng nói với em là Thiên Minh chỉ coi em giống như em gái trong
    nhà.



    Anh nghĩ em nên sớm buông bỏ đoạn tình cảm này.





    Tốt cho em, tốt cho cả cậu ấy nữa.



    Một khi người ta không có ý với em, cho dù em có làm gì đi nữa họ cũng
    không quan tâm đâu.”

    Mỹ Dung đứng bật dậy:

    “Anh lại sắp nói linh tinh rồi đó.



    Em không muốn nghe.”

    Dứt lời, Mỹ Dung rời khỏi phòng riêng, ra bên ngoài sân thượng hóng gió.

    Vừa thấy cô, một vài bạn trẻ lập tức nhận ra người mẫu nổi tiếng.



    Họ tiến đến xin chữ ký của Mỹ Dung.

    Một người trong số đó thì thầm với bạn của mình:

    “Ngày gì mà may mắn thế không biết.




    Vừa rồi thấy JK cùng một cô gái bước lên xe hơi, bây giờ lại gặp được
    người mẫu Mỹ Dung ở đây.”

    Người bạn kia há hốc miệng:

    “Thật sao? JK có bạn gái?”

    “Không biết nữa.



    Chị kia cũng xinh gái lắm.



    Trên người còn mặc đồng phục của HPJ.



    Tôi nhớ đã từng nhìn thấy gương mặt đó ở đâu rồi.”

    Nói xong, cô ta im lặng một hồi rồi hô lớn:

    “Hoa Tuyết.



    Người thiết kế Hoa Tuyết.”

    Nghe mấy lời này mặt Mỹ Dung liền biến sắc.



    Thì ra linh cảm của cô không hề sai..




    Chương 4: 4: Người Thứ Ba


    Tin Thiên Minh rời đi cùng Hạ Vy khiến cho Mỹ Dung không khỏi khó
    chịu trong lòng.



    Luận về nhan sắc cô không hề thua kém cô gái có tên Hạ Vy kia, không
    những thế gia cảnh của Mỹ Dung cũng rất tốt, đâu có điểm gì không xứng
    với Thiên Minh kia chứ.



    Vậy mà trong mắt anh, cô giống như người vô hình vậy.



    Từ nhỏ cô đã thích Thiên Minh, mong sau này sẽ trở thành vợ của anh.



    Khi biết hai gia đình đã hứa hôn từ trước, Mỹ Dung không khỏi vui mừng.



    Thật không ngờ Thiên Minh lại nói bản thân anh chỉ coi cô như em gái.
    Mỹ Dung khẽ thở dài, hiện tại dường như ngay cả anh trai cô cũng đứng ra
    bảo vệ Hạ Vy.



    Một nhà thiết kế trẻ như Hạ Vy có gì mà Hải Phong lại quan tâm tới vậy?
    Nhất định cô sẽ khiến cho Hạ Vy phải từ bỏ công việc này, rời xa HPJ, rời
    xa Thiên Minh.



    Mỹ Dung vừa bước tới sảnh của toà nhà HPJ thì một chiếc xe hơi hạng
    sang màu đen đã dừng trước mặt.



    Cô bước lên xe, đóng cửa mạnh tới nỗi người quản lý tên Phương Anh
    cũng phải giật mình.



    “Tiểu thư ơi, lại có ai chọc giận em vậy?”


    Mỹ Dung quăng cái túi sang ghế bên cạnh rồi đáp:

    “Chị đã nghe tới Hạ Vy bao giờ chưa?”

    Phương Anh khẽ lắc đầu.



    Chẳng lẽ có người mẫu mới nổi nào tên Hạ Vy sao?

    Đột nhiên, Mỹ Dung phá lên cười.



    Phải rồi.



    Làm sao người khác có thể biết về một nhân viên nhỏ nhoi trong phòng
    thiết kế của HPJ kia chứ.

    Phương Anh nhìn sang Mỹ Dung tò mò hỏi:

    “Có chuyện gì sao? Hạ Vy là ai?”

    Mỹ Dung lấy thỏi son trong túi xách thoa nhẹ lên môi, nói bằng giọng điệu
    mỉa mai:

    “Nhà thiết kế trẻ tài năng của HPJ.”

    “…Người tình trong mộng của Thiên Minh.”

    Phương Anh nghe vậy liền nhỏ giọng:

    “Là JK… bạn gái của JK sao?”

    Mỹ Dung liếc nhìn Phương Anh như thể chị ta chính là Hạ Vy vậy.



    Ánh mắt sắc như dao cau này khiến cho Phương Anh toát mồ hôi lạnh.

    Mỹ Dung xinh đẹp, sắc sảo và luôn ý thức được việc giữ hình tượng ở nơi
    công cộng nhưng khi chỉ có Phương Anh và Mỹ Dung dường như cô
    không kiêng nể gì mà thể hiện rõ thái độ của mình.

    Là trợ lý của Mỹ Dung nên Phương Anh không ít lần thấy cô tức giận.



    Chỉ có điều lần này sự việc không đơn giản chỉ là khó chịu khi ai đó chiếm
    trọn spotlight hay những người mẫu mới chưa hiểu chuyện.



    Với sự hiểu biết của Phương Anh thì nhất định trong suy nghĩ của Mỹ
    Dung, Hạ Vy chính là kẻ thứ ba xen vào giữa cô và Thiên Minh.

    Phương Anh nhiều lần được nghe Mỹ Dung kể về việc Thiên Minh chính
    là người được hứa hôn với cô từ khi còn chưa ra đời.



    Nếu như gia tộc họ Trịnh nổi tiếng trong giới vàng bạc trang sức thì gia tộc

    họ Phùng cũng không hề kém cạnh.



    Phùng Thiên Hải - bố của Thiên Minh chính là chủ tịch của Thiên Á - tập
    đoàn hàng đầu cả nước về cung ứng thiết bị y tế.





    Nghe đâu cả nhà Thiên Minh đều theo ngành Y, mẹ và chị gái của anh cũng
    là những bác sĩ hàng đầu.



    Chỉ riêng Thiên Minh có sự lựa chọn chẳng giống ai, anh không muốn thừa
    kế tập đoàn cũng như theo học ngành Y như những thành viên khác trong
    gia đình mình.

    Mỹ Dung dành tình cảm cho Thiên Minh là vậy nhưng anh chàng lại không
    có vẻ gì là quan tâm tới con gái nhà người ta.



    Hai người bọn họ chạm mặt nhau ở không ít sự kiện tuy nhiên Phương Anh
    chưa từng thấy ánh mắt Thiên Minh dành cho Mỹ Dung có chút gì đặc biệt.

    Cô gái có tên Hạ Vy kia mới nghe qua có vẻ là kẻ vô danh tiểu tốt nhưng
    nếu kèm theo thông tin “nhà thiết kế của HPJ” thì Phương Anh không hề
    lạ lẫm.



    Chẳng phải khuyên tai mà cô đang mang trên người là Hoa Tuyết hay sao.



    Trong thiết kế của mình, Hạ Vy đã không dùng tên thật mà đề tên là Vera.



    Dù chỉ có một bức hình duy nhất xuất hiện trên tạp chí nhưng Phương Anh
    đã bị thu hút bởi ánh mắt sáng cùng vẻ ngoài dễ thương của Hạ Vy.

    Đúng lúc này, giọng nói của Mỹ Dung khiến cho Phương Anh bừng tỉnh:

    “Chị điều tra xem gia cảnh của cô ta ra sao.”

    Phương Anh khẽ gật đầu rồi đáp:

    “Được.”

    Mỹ Dung nhếch môi cười.


    Vẻ ngoài xinh đẹp, đáng yêu thì sao chứ? Cô không tin Hạ Vy là người có
    gia cảnh tốt.





    Một khi đã là kẻ bần hàn, việc bám lấy Thiên Minh ắt hẳn cũng chỉ vì tiền
    mà thôi.





    Nói như vậy thì Thiên Minh chỉ nhất thời bị Hạ Vy lợi dụng, một khi vạch
    rõ bộ mặt của Hạ Vy, Thiên Minh sẽ sớm quay về bên cô.

    Mỹ Dung quay sang nói với Phương Anh:

    “Em đã nói bao nhiêu lần rồi mà chị chẳng chịu chuẩn bị nước ép hoa quả
    cho em.”

    Phương Anh cúi đầu nhận lỗi:

    “Vừa rồi chị nhận tin tới đón em gấp nên chưa kịp chuẩn bị.



    Chị xin lỗi.”

    Mỹ Dung thở dài rồi nói với tài xế:

    “Anh chở tôi qua nhà bố mẹ đi.



    Hôm nay tâm trạng không tốt, tôi không muốn ở lại trung tâm thành phố.”

    Người lái xe khẽ gật đầu:

    “Vâng thưa cô chủ.”

    Ngay khi người lái xe chuyển hướng đi về phía biệt thự nhà họ Trịnh, Mỹ
    Dung hô lớn:

    “Thôi.



    Tới Black Pearl Bar đi.”.




    Chương 5: 5: Mắc Nợ


    Trong khi những đứa trẻ khác được bà và mẹ quan tâm, chăm sóc thì Hạ Vy
    từ nhỏ đã phải chịu những trận đòn vô cớ từ mẹ và bà ngoại.



    Có lẽ người duy nhất yêu thương, bảo vệ cô chỉ có Trần Vĩnh mà thôi.

    Khi lớn hơn một chút, Hạ Vy mới biết rằng cô và anh trai là anh em cùng
    mẹ khác cha.



    Trần Vĩnh là con trai người chồng trước của mẹ còn cô là con một người
    đàn ông khác.



    Chính người đàn ông này đã bỏ mẹ cô, đi theo một người phụ nữ trẻ đẹp
    hơn nên bà ngoại và mẹ sinh lòng thù hận, thường xuyên trút giận vào đứa
    con gái vô tội.

    Dù sao mẹ cũng đã sinh ra cô, nuôi cô khôn lớn tới ngày hôm nay.



    Hạ Vy không dám trách mẹ, cô chỉ thương cho chính bản thân mình mà
    thôi.

    Nếu như mẹ và bà đối xử không tốt với Hạ Vy thì anh trai Trần Vĩnh hoàn
    toàn ngược lại.



    Anh là người bảo vệ cô trước những trận đòn từ mẹ.



    Cũng chính anh là người động viên cô theo đuổi ước mơ của mình.

    Trần Vĩnh trở thành lao động chính trong nhà kể từ khi mẹ cô nghỉ hưu
    sớm theo chế độ mất sức.



    Tối ngày đổ mồ hôi nơi công trường khiến Trần Vĩnh già trước tuổi.




    Hạ Vy thương anh vất vả nên luôn cố gắng học tập, hy vọng một ngày có
    thể giúp đỡ anh trai mình.

    Hạ Vy sau khi tốt nghiệp đã được nhận vào làm tại HPJ khiến cho Trần
    Vĩnh vô cùng tự hào.



    Anh hết lời khen ngợi em gái, còn nói sẽ kiếm thêm thật nhiều tiền để mua
    quà thưởng cho cô.

    Trong khi đó, Hạ Vy tuy được nhận mức lương khá tốt nhưng cũng không
    dám chi tiêu gì nhiều cho bản thân.



    Cô vẫn ở lại khu nhà trọ cũ, đi con xe số đã hơn chục năm tuổi tới công ty.



    Tiền kiếm được cô muốn để dành tặng anh trai vào ngày anh kết hôn.



    Vậy mà số phận dường như trêu đùa Trần Vĩnh, khiến anh gặp phải tai nạn
    trước ngày tổ chức hôn lễ chưa đầy một tháng.





    Ánh mắt vô hồn của Hạ Vy khiến cho Thiên Minh không khỏi đau lòng.



    Anh nhẹ nhàng nói:

    “Em uống tạm chút nước đi.



    Từ lúc rời HPJ tới giờ em chưa ăn uống gì.”

    Hạ Vy giật mình, nhớ ra bản thân đang đi nhờ xe của một người nổi tiếng.

    Hình như anh nói đưa cô ra bến xe nhưng lúc này hai người bọn họ đã ra
    khỏi thành phố.

    Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Hạ Vy, Thiên Minh giải thích:

    “Hôm nay tôi không có việc gì.



    Sắp tới trùng hợp là sẽ có cảnh quay cho MV mới ở quê em.”

    “Tôi muốn tới xem trước một chút.”

    Hạ Vy ngạc nhiên:

    “Anh biết quê tôi sao?”

    “Lúc nãy, trong hầm gửi xe, tôi thấy biển số xe máy của em.




    Hay là có hiểu nhầm?”

    Hạ Vy nói lời cảm ơn với Thiên Minh rồi uống một chút nước mà anh đã
    chuẩn bị từ trước.



    Cô nói:

    “Chắc hẳn anh chưa kịp ăn tối.



    Lát nữa chúng ta sẽ đi qua quán bánh giò rất ngon.



    Anh dừng xe để tôi xuống mua.



    Dù sao cũng là anh giúp tôi, việc mời anh bữa tối là việc tôi nên làm.”

    Thiên Minh khẽ gật đầu, mỉm cười:

    “Được.”



    Thiên Minh vừa dừng xe trước tiệm bánh thì Hạ Vy đã nhanh chóng bước
    xuống.



    Cô không quên nhắc nhở Thiên Minh đeo khẩu trang và ngồi yên trên ghế
    lái để tránh sự chú ý.

    Thiên Minh bật cười khi nghe mấy lời này của Hạ Vy.

    Cô gái trẻ có thời gian dài học tập tại thủ đô ngồi ngay bên cạnh còn không
    biết anh là ai, thử hỏi ở một nơi xa thành phố lớn như vậy có ai nhận ra
    anh kia chứ.

    Nói ra thì không ai tin, mặc dù xung quanh Thiên Minh có không ít bóng
    hồng nhưng anh chưa một lần rung động.



    Không ngờ vừa nhìn rõ mặt “thủ phạm” khiến cho chiếc xe yêu thích bị
    xước một đường anh liền có ấn tượng.

    Thiên Minh đã dõi theo cô từ rất lâu rồi, thật không ngờ ngày anh hạ quyết
    tâm xuất hiện trước Hạ Vy lại là ngày gia đình cô xảy ra chuyện.

    Hạ Vy mang túi bánh nóng lên xe, mùi thơm của bánh giò nóng khiến cho
    bụng của ai kia phấn khích réo lên vài tiếng.

    Hạ Vy tủm tỉm cười:

    “Xin lỗi anh.




    Vì giúp tôi mà anh phải chịu vất vả rồi.”

    Thiên Minh vội xua tay rồi đáp:

    “Bụng tôi biểu tình không phải vì đói.



    Nó gặp lại món bánh thời thơ ấu nên phản ứng như vậy thôi.”

    Hạ Vy tò mò hỏi:

    “Anh cũng thích bánh giò sao?”

    Thiên Minh khẽ gật đầu, nhận lấy chiếc bánh nóng hổi từ tay Hạ Vy:

    “Rất thích.”

    Hạ Vy nhoẻn miệng cười, thật không ngờ ca sĩ nổi tiếng như JK cũng có
    lúc thân thiện, gần gũi đến vậy.



    Sau hơn ba tiếng đồng hồ, Thiên Minh và Hạ Vy đã có mặt tại bệnh viện
    tỉnh nơi Trần Vĩnh đang được cấp cứu.



    Thiên Minh nói với cô rằng anh còn có việc phải làm nên không thể vào
    bệnh viện cùng cô.



    Hạ Vy bước xuống xe, nói lời cảm ơn Thiên Minh rồi lập tức chạy đi tìm
    anh trai.

    Bà Lan vừa thấy Hạ Vy liền lao tới, đánh tới tấp vào người cô:

    “Nếu không phải vì mày thì thằng Vĩnh đã không xảy ra chuyện.”

    “Mày đúng là loại sao chổi mà.



    Chẳng hiểu sao mày cứ ám nhà này mãi như vậy.”

    Hạ Vy dường như đã quá quen với những trận đòn roi nên cô không còn
    khóc vì bị mẹ đánh như hồi nhỏ.



    Cô hỏi lại:

    “Anh Vĩnh ở đâu hả mẹ?”

    Bà Lan ngồi xuống, chỉ tay vào cánh cửa đóng kín ở gần đó, khóc thành
    tiếng:

    “Còn chưa biết sẽ ra sao.”

    Hạ Vy đỡ bà Lan ngồi lên ghế rồi nói:

    “Mẹ ngồi đây, con đi mua đồ ăn cho mẹ.




    Mẹ phải khoẻ để còn có sức chăm cho anh Vĩnh nữa.”

    Ngay khi Hạ Vy đi khuất khỏi dãy hành lang, một người đàn ông dáng vẻ
    bặm trợn bước tới bên cạnh bà Lan:

    “Sao rồi.



    Bà đã nói với con gái của mình chưa?”

    Bà Lan khẽ lắc đầu:

    “Xin anh thư thư cho tôi vài bữa.



    Thằng Vĩnh còn đang cấp cứu chưa biết sống chết thế nào.



    Chuyện tôi nợ tiền các anh nhất định tôi sẽ trả.”

    Gã đàn ông cười lớn:

    “Mẹ nó.



    Nếu không phải đại ca thích con bé Vy nhà bà thì bà đừng hòng sống yên
    ổn tới ngày hôm nay.”

    “Thằng con trai bà bị nặng như vậy, tốn không ít tiền đâu.



    Nếu muốn cứu thằng Vĩnh thì mau nói con Vy đến chỗ đại ca Sơn.



    Nó mà làm đại ca hài lòng thì nợ cũ coi như xí xoá.



    Tiền cứu thành Vĩnh cũng không thành vấn đề.”

    “Nếu không thì bà cũng biết rồi đấy.



    Nhà cửa không còn, con trai chắc cũng về chầu tiên tổ.





    Lúc đó có khóc cũng chẳng giải quyết được gì đâu.”

    Bà Lan giàn giụa nước mắt.

    “Vâng.



    Anh nói anh Sơn thư thả cho vài bữa.



    Tôi sẽ nói chuyện với Hạ Vy.”


    Tên bặm trợn gật đầu rồi nói:

    “Nhớ đấy.”

    Dứt lời, hắn ta rời đi, trả lại sự yên tĩnh đến lạnh người của khu cấp cứu.

    Bà Lan ngồi trên ghế khóc không thành tiếng.



    Nếu không phải bà nhất thời ham làm giàu thì đã chẳng vay tiền đám xã
    hội đen ấy.



    Có khi tai nạn của Vĩnh lần này cũng chính là lời cảnh báo của chúng dành
    cho bà.

    Hạ Vy trở lại để lấy túi xách nên đã nghe được tất cả mọi chuyện.

    Cô không dám tới gần vì sợ chạm mặt tên bặm trợn kia.



    Từ khi còn học cấp ba, không ít lần đại ca của hắn đã tới tìm cô nhưng Hạ
    Vy đều tìm cách trốn đi.



    Cô chưa từng nghĩ hắn ta vẫn nuôi ý định xấu với cô như vậy.

    Hạ Vy tiến tới gần bà Lan, làm ra dáng vẻ tự nhiên nhất:

    “Con quên mang theo ví.



    Tới lúc gọi đồ ăn rồi mới phát hiện ra.”

    Nói xong, cô cầm lấy túi xách rồi rời đi:

    “Mẹ đợi con một lát nhé.”

    Nhìn theo bóng dáng của Hạ Vy, bà Lan khẽ thở dài.



    Hạ Vy là đứa con gái hiểu chuyện nhưng mỗi l...
     
    Gửi ý kiến

    Nhúng mã HTML